Kiều Nam Văn rút khăn giấy, nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt nhỏ nhắn của con, khẽ nói: "Mẹ… mẹ cũng không biết nữa."
"Vậy bao giờ bác mới về nhà ạ?"
"Mẹ thật sự không biết."
Cậu bé bĩu môi, vẻ mặt thất vọng: "Sao mẹ cái gì cũng không biết thế ạ?"
Lục Tẫn Lâm bế bổng con trai lên, dỗ dành: "Đừng hỏi nữa, lại đây ăn dưa hấu. Ba đút cho con."
Ba Kiều đã bổ dưa hấu thành bốn miếng, bày biện rõ ràng, nhưng lại không có phần của Lục Tẫn Lâm.
Lục Duyên Duyên bỗng reo lên, giọng đầy thắc mắc: "Ối, sao chỉ có bốn miếng thôi vậy? Chúng ta có tận năm người cơ mà! Vậy làm sao mà đủ ăn ạ?"
"Ba không ăn đâu." Vẻ mặt Lục Tẫn Lâm vẫn lạnh lùng, không hề có chút gợn sóng.
Kiều Nam Văn không muốn làm lớn chuyện ngay tại nhà, đành cầm lấy một miếng dưa, đưa cho Lục Tẫn Lâm: "Anh ăn đi."
Lục Tẫn Lâm cong môi, hôn nhẹ lên má Kiều Nam Văn, rồi mới nhận lấy miếng dưa hấu. Ánh mắt anh liếc về phía ba Kiều, như thể đang cố tình khoe khoang. Thấy chưa, mặc kệ mọi người có ghét tôi đến mức nào đi chăng nữa, tôi vẫn có được người vợ yêu thương tôi.
Anh ta thích cái cảm giác của kẻ mạnh này, bởi lẽ chỉ cần mạnh mẽ, sự chán ghét của người khác chẳng đáng vào đâu. Dù anh có đê tiện đến đâu, người khác cũng chỉ có thể khuất phục mà thôi.
Lục Duyên Duyên cứ ngỡ tối nay sẽ được ngủ cùng Kiều Nam Văn, đã sớm leo lên giường, ngoan ngoãn nép vào lòng cô. Cậu bé còn tự mình mang sách đến, nũng nịu đòi mẹ kể chuyện cho nghe. Cậu bé ngước đôi mắt tròn xoe, hỏi: "Mẹ ơi, tại sao nàng tiên cá lại muốn lên bờ ạ? Không phải nàng nên sống dưới nước sao?"
"Bởi vì nàng ấy tò mò về thế giới trên bờ, muốn biết nó như thế nào, nên mới lên đó con ạ."
"Vậy con cũng rất tò mò về thế giới dưới biển, nhưng con đâu có xuống biển đâu mẹ nhỉ."
Lục Tẫn Lâm vừa tắm xong, ngồi bên cạnh vợ, nhẹ nhàng lau tóc cho cô. Anh nói: "Là hoàng tử si tình dùng lời ngon tiếng ngọt quyến rũ nàng tiên cá lên bờ."
"Thế nào gọi là quyến rũ?"
Lục Tẫn Lâm cúi xuống hôn lên vành tai Kiều Nam Văn, mang theo chút đắc ý trẻ con, đáp: "Đây, chính là quyến rũ."
Lục Duyên Duyên ngẫm nghĩ một hồi, đột nhiên buột miệng: "Ba ơi, ba dâʍ đãиɠ quá!"
Kiều Nam Văn đỏ bừng mặt, rồi ngay lập tức trở nên nghiêm nghị, lạnh lùng hỏi Lục Duyên Duyên: "Ai dạy con nói những lời này?"
"Ba nói đấy ạ! Hôm đó ba với mẹ ở trong phòng tắm, con nghe thấy ba nói mẹ dâʍ đãиɠ."
Lục Tẫn Lâm bật cười, anh vốn không có ý gì khác. Lúc ấy, anh nói Kiều Nam Văn dâʍ đãиɠ, chỉ là muốn chọc giận cô, mang theo ý trêu chọc là chính.
Kiều Nam Văn quá hiểu rõ bản tính này của Lục Tẫn Lâm. Đặc biệt là trên giường, Lục Tẫn Lâm chẳng bao giờ lựa lời, nào là nói cô dâʍ đãиɠ, nào là nói cô cố ý lượn lờ trước mặt anh, chính là muốn bị thao, nào là nói cô mặt dày, rõ ràng sướиɠ đến vậy rồi còn giả vờ thanh cao... Nếu chỉ có hai người, Lục Tẫn Lâm có nói gì đi chăng nữa, cô căn bản chẳng để tâm.
Nhưng khi nghe những lời này lại được thốt ra từ miệng con trai mình, Kiều Nam Văn bỗng cảm thấy như bị lột sạch quần áo, trơ trọi giữa bàn dân thiên hạ.
Cứ như cái hồi còn đi học, mọi người sau lưng xì xào bàn tán về cô, nói cô được bao nuôi, nói cô đã sinh con rồi mà còn dám quay lại trường học.
Thậm chí có người còn mặt dày hỏi thẳng, một tháng cô phải ngủ với Lục Tẫn Lâm bao nhiêu lần. Lục Tẫn Lâm một tháng cho cô bao nhiêu tiền mua vui. Rồi cười nhạo hỏi cô, có nắm chắc gả được vào hào môn không, có thể thành công leo lên được không...
Lục Tẫn Lâm véo má con trai, nghiêm giọng: "Sau này không được dùng từ này nữa, đó là chửi người đấy!"
Lục Duyên Duyên lập tức bịt miệng, ngước nhìn Lục Tẫn Lâm, rồi lại nói: "Vậy có phải ba đang chửi mẹ không?" Cậu bé tiến lên đánh Lục Tẫn Lâm: "Con không cho ba chửi mẹ con! Không cho! Con ghét ba!"
Lục Tẫn Lâm giữ chặt lấy con: "Ba không chửi mẹ. Ba yêu mẹ như vậy, sao có thể chửi mẹ được, chỉ là nói đùa thôi. Với lại mẹ cũng có chửi ba mà, đây đều là nói đùa cả thôi."