Chương 23

Yến Quang chẳng buồn để ý đến sự thất thố của Bùi Vọng, cô tò mò lại chọc thêm lần nữa. Hiếm thấy cảm giác mềm mượt lông tơ thật sự dễ chịu. Bụng mèo Xiêm đen lại là màu trắng ngả vàng ấm, thời kì con non chỉ có móng vuốt, tai và mặt là đen nhánh, trông như một cái gối ôm mềm mại.

Cô chưa từng nuôi thú cưng, thì ra là cảm giác này sao.

Yến Quang lại nhìn móng vuốt hồng hồng với miếng đệm thịt mềm, cuối cùng vẫn không bóp, mà công bằng đưa ra nhận xét với Bùi Vọng: “Ngươi biến thành mèo thì cũng có ba phần tư sắc.”

Bùi Vọng: …

Hệ thống lén nghe: …

Bọn họ đồng thời ngẩn người, rồi cùng rơi vào trầm mặc.

Nghe thử lời cô nói xem, làm người đi…

Hệ thống hoàn toàn không ngờ phản diện lại thích cái này, trong nguyên tác cô đâu có biểu hiện ra!

Nhưng hình như cũng chẳng ai dám để lộ thú hình trước Vạn Hoa Điện uy nghiêm cao cao tại thượng…

Cái gì gọi là có ba phần tư sắc?

Bùi Vọng giận đến nổ tung, khác hẳn dáng vẻ uể oải thường ngày, anh kêu meo meo meo điên cuồng trên không, dựa vào việc Yến Quang nghe không hiểu ngôn ngữ mèo, anh gào thét điên cuồng: “Sao cô lại như thế chứ!”

“Còn tư sắc! Tôi rất xấu sao!”

Tốt xấu gì cũng xem như tuấn tú đi? Diện mạo đoan chính đi? Vì sao cô nàng này nhìn thấy nhân hình của anh thì chẳng phản ứng gì, thấy hình thú lại khen một câu, có bệnh à!

Con mèo Xiêm mặt đen đạp loạn đá loạn trên không, móng vuốt điên cuồng vung lung tung. Yến Quang nhịn không được, liền túm lấy một cái móng đen tuyền.

Ngay khoảnh khắc bị cô nắm, mèo nhỏ cứng đờ không nhúc nhích.

Móng vuốt mèo Xiêm , giống như hai cái găng tay đen nhỏ, miếng đệm thịt dày màu socola, sờ lên có tính đàn hồi.

Cảm giác không tồi.

Yến Quang bóp hai cái, bỗng ghét bỏ nhíu mày, ném anh sang ghế sofa bên cạnh: “Ngươi chưa rửa tay.”

Bùi Vọng: … lại tức giận rồi phải không.

Anh đã sớm đối với sự nóng lạnh thất thường của cô hoàn toàn cạn lời, thậm chí còn quen dần, chỉ tiếp xúc chốc lát thôi mà năng lực nhẫn nại của thiếu niên từng bước tăng trưởng.

Anh sắp bị PUA thành hình dạng của cô rồi…

Mèo nhỏ không muốn nói chuyện, mèo nhỏ lẳng lặng cúi đầu liếʍ lông, không thèm để ý đến con người tệ hại.

Yến Quang rút khăn ướt từ trong thiết bị không gian, cẩn thận lau từng đầu ngón tay. Vì dùng chút lực, những ngón tay trắng bệch cũng bị chà đỏ lên. Ngón tay thiếu nữ rất dài, móng tay không sơn, trông như được phủ một lớp thủy tinh trong suốt, tinh xảo lại nhỏ nhắn.