Chương 30

Việc này nếu để Tương Dương phu nhân biết, e rằng chuyện nhỏ sẽ thành chuyện lớn, mà chuyện lớn sẽ nổ tung.

Vân Chiêu đã có tính toán, cố ý lạnh giọng hỏi: "Nếu ta nhất định muốn về nhà thì sao? Ngươi dám ngăn ta?"

Thị vệ trưởng vô cùng đau đầu: "Hạ thần không dám, nhưng phải bẩm báo trước với điện hạ…"

Vân Chiêu nói: "Thế thì không cần. Yến ca ca trong cung chắc bận lắm."

Thị vệ trưởng như được đại xá: "Vâng."

Vân Chiêu lại nói: "Hắn bảo ta cầu nguyện Ôn Noãn Noãn chết chậm một chút… ta đi cầu nguyện ở Cựu Nhật Đình chắc được chứ?"

Thị vệ trưởng: "…"

Tiểu tổ tông này dứt khoát không thể ngoan ngoãn rồi.

"Cựu Nhật Đình cũng nằm trong Cửu Trùng Sơn, không được sao?" Vân Chiêu trợn mắt, sắp phát cáu: “Không thì ta về nhà!"

Thị vệ trưởng cũng còn chút quyết đoán: "Được."

Điện hạ chỉ nói không cho phép nàng rời khỏi Cửu Trùng Sơn.

*

Khi rời khỏi Đông Hoa Cung lại vừa đúng lúc hoàng hôn.

Bước xuống bậc đá, Vân Chiêu ngoái nhìn lại. Hôm qua nàng cũng đứng ở nơi này, cách bậc thang thật dài, đối diện ánh mắt Yến Nam Thiên.

Chỉ một ngày ngắn ngủi, tình cảm này của nàng tựa như đã băng qua muôn sông nghìn núi.

Thị vệ trưởng lặng lẽ đi theo sau Vân Chiêu.

Hắn là cao thủ nội gia, bước đi không một tiếng động, Vân Chiêu đi mãi, đi mãi, dần quên mất sau lưng còn có người theo.

Cảnh sắc lộng lẫy của cung điện hoàng gia, vườn ngự uyển, Vân Chiêu đã nhìn đến chán, chẳng buồn để mắt.

Nàng một lòng một dạ, thẳng đường về phía đông.

Băng qua cả một khu rừng quế lá vàng loang lổ xen đỏ, trước mắt bất chợt bừng mở.

Dù không phải lần đầu đến nơi này, Vân Chiêu vẫn bị sự rộng lớn hùng vĩ của Cựu Nhật Đình chấn động tâm thần.

Cựu Nhật Đình mênh mông vô tận, kéo dài đến tận cùng tầm mắt.

Những bức vách họa xám trắng đổ nát, những cột rồng nghiêng ngả, đều bị ánh tà dương nhuộm lên một tầng sắc vàng óng ánh. Nhìn xa như thể kim ô đang chìm xuống, chư thần trở về.

Chốn di tích khổng lồ này, thuở thượng cổ từng là điện đường của thần linh, nay được gọi là Cựu Nhật Đình.

Trong không khí lan tỏa dấu ấn nặng nề của lịch sử.

Đứng nơi mép tường gãy nát, thiên hạ nghìn dặm thu hết vào tầm mắt.

Vân Chiêu tự nói với mình: "Cầu nguyện ở đây, thần trên trời có nghe thấy hay không thì khó mà nói… nhưng Thái thượng ở nhân gian thì nhất định là không nghe thấy."

Nàng nhảy lên một cột đá nghiêng ngả, dẫm trên những hoa văn âm dương cổ xưa kỳ dị, dang rộng hai tay, lảo đảo từng bước đi lên cao.