Chương 29

Vân Chiêu khẽ động môi: "Ồ."

Cung nhân lặng lẽ hành lễ, dẫn đội lui ra.

Vân Chiêu ngồi yên không nhúc nhích, ánh mắt vẫn dõi theo tấm lụa mỏng đang lênh đênh.

Nhìn nó rời khỏi tẩm điện, nhìn nó hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt nàng.

Nó sẽ bị xử lý thế nào đây?

Nàng không muốn nghĩ.

*

Bóng nắng trên cửa sổ hoa chầm chậm dịch chuyển, mây trôi qua, lúc sáng lúc tối.

Vân Chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, lần đầu tiên cảm thấy Đông Hoa Cung hóa ra lại rộng lớn đến vậy, còn bản thân nàng ở trong đó, tựa như một con kiến nhỏ bé lạc lõng.

Yến Nam Thiên không có thời gian để ý tới nàng, e là cũng chẳng muốn để ý tới nàng.

Vân Chiêu gác cằm lên gối.

Không ngờ, chưa đến giờ dùng bữa tối, Yến Nam Thiên lại gửi về một tờ giấy.

Giấy được gấp qua loa, vừa nhìn đã biết là hắn viết vội, thừa dịp sai người mang đến cho nàng.

Vân Chiêu đưa tay nhận lấy, tờ giấy mỏng lạnh. Nàng vô thức siết chặt, đầu ngón tay trắng bệch.

Nửa ngày, mới trấn tĩnh mở ra.

Nàng nhắm mắt lại, lặng lẽ hít sâu một hơi, rồi chậm rãi cúi xuống nhìn.

Vẫn là nét chữ cứng cáp, đẹp đẽ quen thuộc ấy.

Hắn viết ở hàng đầu tiên: Phụng mệnh trông coi người bệnh, tình thế bất đắc dĩ, ngàn vạn lần thứ tội.

Hàng thứ hai viết: Giận thì có thể, nhưng nhất định phải ăn cơm.

Vân Chiêu: "…"

Hắn cố tình chọn lúc gần đến bữa để trấn an nàng.

Trong chốc lát, tâm tình Vân Chiêu rối bời, vừa tức vừa buồn cười.

Nàng lẩm bẩm: "Coi ta là trẻ con chắc?"

Toàn thân như nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Thị vệ trưởng mang tin trở về chỉ cúi đầu, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim: "…"

Vân Chiêu ngẩng lên nhìn tờ giấy, chau mày khó hiểu: "Ôn Noãn Noãn vậy mà chưa chết? Sao nàng ta không chết?"

Thị vệ trưởng thành thật đáp: "Hạ thần không biết."

Vân Chiêu mím môi, ánh mắt khẽ dao động.

“Lai Niên Kim Triêu thấy máu phong hầu, ngay cả những dị thú lực lớn như núi cũng có thể trúng độc chết, sao nàng ta lại không sao?"

Chẳng lẽ Ôn Noãn Noãn thật sự là ‘nữ chính được thiên mệnh che chở’?

Vân Chiêu hỏi: "Ta có thể về nhà không?"

Thị vệ trưởng áy náy nói: "Điện hạ căn dặn, tạm thời tốt nhất không nên rời khỏi Cửu Trùng Sơn."

Vân Chiêu híp híp mắt.

Yến Nam Thiên rất rõ tình hình trong nhà nàng.

Cha nàng là Vân đại tướng quân thường xuyên xuất chinh, quanh năm vắng nhà. Mẹ nàng, Tương Dương phu nhân, từ nhỏ đã được cưng chiều thành tính tình nóng nảy, bộc phát lên còn dữ hơn cả Vân Chiêu.