Chương 28

Ôn Noãn Noãn không cách nào hình dung ánh mắt đó.

Hắn chẳng phải đang nhìn một con người, mà là một miếng thịt trên thớt. Rõ ràng là gϊếŧ mổ nàng ta, vậy mà còn chê tanh, chê bẩn.

Hắn dừng bước, bàn tay lạnh lẽo chậm rãi đặt lên hậu tâm nàng ta.

Đột ngột chấn động.

“Phụt…”

Cảm giác ghê tởm ngập tràn, Ôn Noãn Noãn há miệng, phun ra từng ngụm máu độc, sau đó liên tục nôn khan.

Nôn đến cuối cùng, nàng ta nhả ra chỗ sữa đông lớn mà sáng nay hắn tận mắt trông thấy nàng ta uống.

Cả buổi sáng khối sữa đông ấy đè nặng trong dạ dày, khiến nàng ta toàn thân khó chịu.

Giờ mới hiểu ra, chính nó đã ngăn phần lớn độc tính, miễn cưỡng giữ cho nàng ta không chết.

Suy nghĩ sâu thêm, toàn thân tức khắc rét buốt.

Hắn biết nàng ta sẽ trúng độc! Hắn sớm đã biết! Hắn cái gì cũng biết!

Hắn là cố ý.

“Ngươi sẽ không chết.” Hắn mỉm cười ôn hòa: “Chỉ cần như vậy, liều mạng thay ta làm việc… thứ đáng thuộc về ngươi, đều sẽ có.”

Nụ cười như gió xuân, lại khiến nàng ta lạnh buốt tận xương.

Nếu trước kia chỉ mơ hồ có chút sợ hắn, thì lúc này chính là đối diện quỷ dữ chân chính.

*

Đông Hoa Cung.

Vân Chiêu dựa vào cột giường chạm khắc gỗ đàn hương dát vàng, ôm gối nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nàng từ nhỏ đã được người nâng niu, chìu chuộng, quen thói tùy hứng. Dù có gây ra họa lớn như thế này, trong lòng cũng không hề sợ hãi… trong từ điển của tiểu ma vương vốn không tồn tại hai chữ sợ hãi.

Nàng cũng không hối hận, nếu có thể làm lại một lần, Vân Chiêu cảm thấy mình vẫn sẽ làm như vậy.

Nàng chỉ thấy khó chịu.

Cái cảm xúc ấy vừa chua vừa đắng, len lỏi xoắn chặt nơi ngực, mỗi một hơi thở đều kéo đau ngũ tạng.

Trước mắt nàng không ngừng tái hiện âm thanh và hình ảnh khi ấy.

"A Chiêu à. Chẳng lẽ, ta lại không đáng để nàng tin tưởng đến thế sao?"

"Nàng không thể giẫm đạp lên lòng ta như vậy được đâu Vân Chiêu."

Đôi mắt đỏ rực, sự run rẩy kìm nén.

Yến ca ca của nàng, thoạt nhìn quá đau lòng.

Một đoàn cung nhân lặng lẽ bước vào tẩm điện, cúi người hành lễ với Vân Chiêu rồi mau chóng ra tay, dọn sạch nước văng tung tóe trên đất, khiêng chiếc ngọc tịnh bằng pha lê ra ngoài.

Tấm lụa mỏng trong nước cuộn lên nửa chừng, giống như tờ giấy nhàu nát bỏ đi.

Cung nhân lớn tuổi dẫn đầu bước lên, nhẹ giọng giải thích với Vân Chiêu: "Điện hạ căn dặn xử lý độc vật, sợ làm tổn thương đến người."