Chương 27

Lòng Vân Chiêu rối bời, chẳng kìm được nhớ lại câu hắn vừa nói.

…Nàng không thể giẫm đạp lòng ta như vậy đâu Vân Chiêu.

“Ta từng nói rồi, phụ hoàng hiện giờ đa nghi lắm.” Hắn đưa tay vén gọn lọn tóc mai bên tai nàng: “Cái miệng quạ đen nhỏ này, lần này có khi thật sự phải chuyển qua ở cùng Tam ca rồi.”

Vân Chiêu: “…”

Đến nước này rồi mà hắn vẫn còn tâm trí trêu chọc nàng.

Nàng hỏi: “Ta phải làm gì mới có thể giúp được?”

Tìm đến gia tộc cầu viện? Tự đi nhận tội? Hay chuẩn bị sẵn chỗ trong Lãnh cung?

“Điện hạ!” Thị vệ bẩm báo: “Tạm thời đã giữ được tâm mạch.”

Ánh mắt Yến Nam Thiên kiên định: “Tốt. Lên đường, đến Cấm thành.”

“Tuân lệnh!”

Yến Nam Thiên ngoái đầu nhìn Vân Chiêu, mỉm cười: “A Chiêu, nếu không việc gì thì có thể ở trong cung cầu nguyện. Cầu ngự y thánh thủ có thể khiến nàng ta trả lời xong câu hỏi của phụ hoàng rồi mới chết.”

“Cầu nguyện?”

“Đúng vậy, cầu nguyện.” Khóe môi hắn nhếch lên nụ cười thoáng giễu cợt: “Hướng tới thần trên cao? Hay Thái thượng ở nhân gian?”

Hắn xoay người bế Ôn Noãn Noãn, sải bước đi ra ngoài.

Thị vệ lặng lẽ theo sau, khép cửa điện lại.

Vân Chiêu biết mình tạm thời không thể ra ngoài, hắn tuyệt đối sẽ không để nàng đi nhận tội.

Đông Hoa Cung rất nhanh chìm vào tĩnh mịch chết chóc.

Vân Chiêu ngẩn ngơ quay lại, nhìn dải lụa đáng thương kia.

Thật lâu sau, nàng ôm gối, ngồi xuống cạnh giường.

*

Mặt trời rực rỡ nhưng toàn thân Ôn Noãn Noãn giá lạnh.

Nàng ta đau đớn co giật, cố mở to đôi mắt, tìm câu trả lời từ nam nhân lạnh lùng trước mặt.

“Vì… sao…” Răng miệng nàng ta toàn máu, trông hệt một oan hồn đòi mạng.

Hắn ôm nàng ta sải bước đi, hàng mi không buồn cụp xuống.

Một lát, khóe môi lạnh lẽo của hắn nhếch lên đường cong khó đoán.

“Vì sao?” Hắn trầm ngâm, giọng như thì thầm: “Vì sao hôm qua ta để ngươi canh hai đốt đèn? Vì sao hôm nay sai ngươi xông vào tẩm điện đòi người với A Chiêu?”

Ôn Noãn Noãn thực sự không hiểu.

Nàng ta vốn không nên ôm chút mộng tưởng, ngỡ rằng hắn ôn hòa thân thiết phân phó mấy việc kỳ quặc này là có ý nam nữ gì đó… nên mới làm dở đến vậy.

Giờ phút này nếu còn không biết mình bị lợi dụng, thì đúng là ngu chết đi được.

Nàng ta dốc hết sức lực, khóc máu: “Ta chỉ… muốn cứu… nương…”

Nàng ta không muốn chết! Nàng ta không hề biết làm thế sẽ chết! Nàng ta không muốn chết! Không muốn chết!

Cuối cùng hắn cũng hạ mắt nhìn nàng ta.