Năm ngón tay hắn khẽ run, siết chặt lấy cổ tay nàng, rồi kéo Ôn Noãn Noãn ra khỏi làn nước.
Trong ánh sáng lấp loáng hỗn loạn, nét chữ đẹp đẽ trên dải lụa mỏng đã mờ nhòe không rõ.
Ôn Noãn Noãn đã trúng độc rất nặng, sắc mặt trắng bệch như giấy vàng, khóe môi liên tục rỉ máu.
Yến Nam Thiên ra hiệu cho một thị vệ bước lên, đỡ lấy Ôn Noãn Noãn, phong bế tâm mạch, rồi truyền chân khí vào người nàng ta.
Vân Chiêu thành thật thừa nhận: “Là ‘Lai niên kim triêu’. Uống vào rồi không cứu được nữa.”
Yến Nam Thiên nhắm mắt lại.
“A… Chiêu.” Hắn chậm rãi mở mắt, từng chữ từng chữ nghiến ra: “A Chiêu à. Chẳng lẽ, ta lại không đáng để nàng tin tưởng đến vậy?”
Hai mắt hắn đỏ lên, môi mỏng run run, sự nhẫn nhịn đã đến cực hạn.
Vân Chiêu lặng người, không thốt nổi một lời.
Ánh mắt hắn khẽ lay động, rơi xuống dải lụa đã bị máu độc thấm bẩn.
Tim nàng bất giác siết chặt.
Hắn nhìn chằm chằm vào đó rất lâu. Cuối cùng khẽ chớp mắt, từng chút từng chút rời tầm mắt khỏi dải lụa, lảo đảo nhìn về phía nàng, khóe môi chậm rãi, chậm rãi nhếch lên một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Nàng không thể giẫm đạp lòng ta như vậy đâu Vân Chiêu.”
Giọng hắn nghẹn ngào run rẩy, chưa dứt lời đã vội quay mặt đi.
Vân Chiêu thoáng thấy giọt lệ lóe lên nơi khóe mắt hắn.
Từ nhỏ tới giờ, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy nước mắt của Yến ca ca.
Tiểu ma vương trời chẳng sợ đất chẳng sợ bỗng thấy hoảng hốt trong lòng.
Nàng khẽ kéo tay áo hắn: “Yến ca ca… Vân Chiêu ta dám làm dám chịu, huynh đưa ta đi gặp phụ hoàng.”
Một lúc lâu sau, bờ vai hắn run lên, bật cười thành tiếng.
Hắn quay đầu lại.
Lần đầu tiên trong đời, Vân Chiêu không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Yến Nam Thiên khẽ nói: “Ngốc quá.”
Hắn nắm lấy tay nàng, cúi đầu cẩn thận xem xét.
“Không dính phải nước độc chứ?” Hắn hỏi.
Vân Chiêu đáp khẽ: “Không… ta rất cẩn thận.” Nàng bổ sung: “Hơn nữa có chạm vào cũng chẳng sao, không uống vào thì không việc gì.”
Nàng vốn giấu trong móng tay mà mang vào.
“Thế thì tốt.” Hắn khàn giọng nói: “Không sao, trời có sập xuống, ta cũng sẽ thay nàng gánh.”
Vân Chiêu lắc đầu: “Không, ta làm thì ta chịu.”
Hắn buông tay nàng, khẽ cười, liếc thoáng qua Ôn Noãn Noãn đang co giật.
“A Chiêu, nàng với ta là một thể, họa của nàng tức là họa của ta, hiểu không?” Hắn cười khổ, giọng điệu mờ nhạt: “Phụ hoàng có chuyện trọng yếu cần hỏi nàng ta, vậy mà nàng ta lại xảy ra chuyện ngay trong tay ta.”