Bọt khí nổi lên rồi, có sặc nước hay không, chỉ trong khoảnh khắc.
Trong lòng Vân Chiêu như đang giằng xé.
Nàng biết bản thân đã oan uổng Yến Nam Thiên không ít lần.
Hắn đối với nàng một lòng một dạ, chỗ nào cũng nghĩ cho nàng, nàng thật sự còn muốn tùy hứng xúc động, một mực cố chấp sao?
Hắn cũng sẽ đau lòng chứ?
Thần sắc Vân Chiêu dao động, do dự siết năm ngón tay, từ từ kéo Ôn Noãn Noãn lên…
Đúng lúc ấy, một luồng gió từ cửa sổ lùa vào.
Thoáng qua Yến Nam Thiên, rơi xuống trên người nàng.
Vân Chiêu khựng lại.
Nàng ngửi thấy mùi hương trên người hắn. Trong mùi đàn hương quen thuộc lại lần nữa vương vấn mùi nhài mà nàng chán ghét.
Đêm qua hắn đã thay y phục, khi ấy rõ ràng đã không còn mùi này.
Cổ họng Vân Chiêu nghẹn lại, lạnh giọng chất vấn: "Hôm nay huynh đã gặp qua Ôn Noãn Noãn?"
Yến Nam Thiên khẽ nhíu mày: "Gì?"
Vân Chiêu gằn từng chữ: "Mùi nhài trên người huynh, rất khó ngửi."
Ánh mắt hắn lập tức lạnh xuống.
Chỉ trong chớp mắt, sắc mặt hắn liền hòa hoãn, tốc độ nói nhanh hơn một chút giải thích với nàng: "Ta không hề biết, có lẽ đã bị người động tay động chân. A Chiêu tin ta, ta nhất định sẽ điều tra rõ ràng, cho nàng một lời thoả đáng."
Ánh mắt hắn biết nói.
Trong cơn giận dữ lại mang theo mấy phần ủy khuất… A Chiêu, đã nói là sẽ không nghi ngờ ta.
Có quá nhiều tiền lệ oan uổng hắn, nên Vân Chiêu khó tránh khỏi chột dạ.
Đã hứa sẽ không nghi hắn, vậy mà hết lần này đến lần khác.
Yến Nam Thiên bước đến bên nàng, cụp mắt nhìn nàng.
"A Chiêu cũng đã dạy dỗ gần đủ rồi phải không?" Hắn dừng một chút, rồi nói cho nàng biết: “Phụ hoàng muốn gặp Ôn Noãn Noãn, có lời muốn hỏi nàng ta."
Vân Chiêu: "Hở?"
Yến Nam Thiên: "Chi tiết lát nữa ta sẽ nói cho nàng, giờ ta đưa nàng ta vào cung một chuyến. Nàng yên tâm, sẽ không để nàng ta ở trước mặt phụ hoàng nói bừa…"
Tầm mắt hắn thoáng nhìn xuống mặt nước, sắc mặt Yến Nam Thiên lập tức biến đổi dữ dội! ư
Hắn hít mạnh một hơi lạnh, đột nhiên vươn tay nắm chặt lấy cổ tay Vân Chiêu.
Nàng cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy nước trong đã trở nên vẩn đυ.c… Ôn Noãn Noãn phun ra máu đen, giống như mực loang dần trong làn nước.
A, không kịp rồi.
“A Chiêu!” Gân xanh nổi lên ở thái dương Yến Nam Thiên, hắn nghiến răng gầm khẽ với nàng.
Vân Chiêu ngẩng đầu nhìn hắn.
Ngay cả vào lúc này, hắn vẫn nhớ khống chế lực đạo, không bóp đau tay nàng.