Chương 22

Thân quen quá rồi chính là chỗ dở như vậy.

Vân Chiêu cho rằng hôm nay nhất định sẽ gió êm sóng lặng, chẳng có chút rung động nào.

Nàng nghiêng người bên cửa sổ, lười biếng phơi nắng, ăn bánh hương mật bí chế độc môn của Đông Hoa Cung.

Giấy cửa sổ rách một khe nhỏ.

Nàng chậm nửa nhịp mới nhớ ra, đêm qua vào canh hai, hình như chính là bị một luồng gió lạnh không rõ từ đâu thổi tới làm bừng tỉnh.

Nếu không tỉnh… nàng đã chẳng chạy đi náo loạn Tây điện, tìm Yến Nam Thiên.

Vân Chiêu lập tức giận lây sang cửa sổ: "Đều tại ngươi, hại ta nghi ngờ hắn, bị hắn chê cười!"

Đang yên bình thong thả, nàng tự lẩm bẩm, thì ngoài điện bỗng truyền đến từng tràng bước chân hỗn loạn.

"Yến đại ca, Yến đại ca…"

Một giọng nói chướng tai chui vào tai Vân Chiêu.

Nghe cung nhân phía ngoài lao lên ngăn cản, Vân Chiêu uể oải đứng dậy, phủi vụn bánh trên tay, cất giọng: "Để nàng ta vào."

Đạo mạo nghiêm trang ư, ai lại chẳng biết giả vờ.

Chốc lát sau, bóng dáng đáng thương yếu ớt của Ôn Noãn Noãn liền nhào thẳng vào tẩm điện.

Vân Chiêu nhớ lại mấy lời Yến Nam Thiên đêm qua, ra dáng, khóe môi nhếch cười chẳng thật ý, liếc sang đối phương.

"Yến đại ca đâu? Huynh ấy ở đâu?" Ôn Noãn Noãn vừa thấy Vân Chiêu, vành mắt lập tức đỏ hoe: “Là ngươi… là ngươi không cho Yến đại ca đến gặp ta, đúng không?"

Vân Chiêu: "…"

Cái nồi trời giáng này làm nàng suýt bật cười.

"Ta cầu xin ngươi có được không?" Ôn Noãn Noãn ôm lấy ngực, giọng run rẩy bi thương: “Yến đại ca từng đồng ý, huynh ấy đồng ý nhất định sẽ giúp ta cứu nương… ngươi có thể đừng ngăn huynh ấy không? Ta cầu xin ngươi rồi!"

Vân Chiêu kinh ngạc: "Chẳng lẽ ngươi tưởng rằng nói mấy lời này ở đây thì Yến Nam Thiên sẽ không nghe thấy?"

Người này chẳng lẽ không biết trong Đông Hoa Cung khắp nơi đều là tai mắt của chủ nhân sao?

Ánh mắt Ôn Noãn Noãn hơi lóe lên, cắn môi: "Nương ta đang trong cơn nguy kịch, để cứu nương, cho dù có mạo phạm thiên kiêu quý nữ như ngươi, ta cũng chẳng hề tiếc! Huống chi… huống chi…"

Nàng ta ngập ngừng, ngón tay siết chặt vạt áo đến mức trắng bệch.

Lúc lâu sau, tựa như dồn hết dũng khí, nàng ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Vân Chiêu: "Huống chi Yến đại ca… huynh ấy đã… đã từng thấy thân thể ta rồi…"

Vân Chiêu không tin: "Ha, ngươi có thể cút ra ngoài rồi!"

"Ta… ta…" Ôn Noãn Noãn nức nở: “Ta kiếp này không thể gả cho bất kỳ ai nữa, tâm nguyện duy nhất, chính là cứu nương… ta chỉ có một tâm nguyện này thôi… ta tuyệt sẽ không tranh Yến đại ca với ngươi…"