Chương 20

Vân Chiêu không phục: "Có gì khác nhau chứ!"

Yến Nam Thiên cụp mắt, vừa cười vừa thở dài: "Khác nhiều lắm. Nàng xem, huynh đệ chúng ta cho dù tranh đấu gay gắt thế nào, trên mặt vẫn phải giả vờ hòa thuận hiếu hữu. Khi thực sự ra tay, hoặc mượn đao, hoặc đứng trên danh chính nghĩa… tóm lại, tuyệt đối không thể để bản thân biến thành kẻ ác, biết chưa?"

Vân Chiêu liếc hắn, giọng chua chát: "Phải rồi phải rồi, Thái tử điện hạ của chúng ta, từ trước đến nay đều quang minh lỗi lạc."

Hắn đưa tay, chẳng chút khách khí đẩy đầu nàng sang một bên, tức giận nói: "Ta chỉ sợ bò chậm, không kịp bảo vệ nàng, cái đồ chuyên gây họa này."

Vân Chiêu suýt thì nhảy dựng: "Ta! Nào! Có! Gây… họa… gì…"

Giọng ban đầu cao vυ"t, càng nói càng nhỏ, đến chữ "họa gì" cuối cùng thì gần như không nghe thấy.

Nàng cũng biết chột dạ.

"Không được nhắc lại chuyện cũ!" Nàng hung hăng uy hϊếp hắn.

Yến Nam Thiên thuận theo: "Ừ, không nhắc."

Miệng nói không nhắc, nhưng đôi mắt đào hoa kia rõ ràng đang lặng lẽ điểm lại đủ loại trò hay ho nàng từng gây ra bao năm qua.

Hắn cười nói: "A Chiêu của chúng ta, ngoài mặt thì dữ dằn, thật ra lòng dạ lương thiện nhất."

Vân Chiêu: "Giờ mới nịnh à? Muộn rồi!"

Yến Nam Thiên: "Ban ngày tức giận muốn chết, cũng chỉ nghĩ cách đuổi người ta đi thôi."

Vân Chiêu cười lạnh: "Huynh tưởng ta không muốn gϊếŧ sao? Huynh có dám trả lại con rắn của ta không!"

Hắn nghe vậy thì bật cười trầm thấp, cười rất lâu, đến mức nàng suýt thì tức đến đỏ mặt.

Hắn nói: "Năm xưa Tương Dương phu nhân làm chưa gọn gàng, mới để lại hậu hoạn. A Chiêu, nàng chắc chắn cũng muốn hấp tấp như thế?"

Vân Chiêu nheo mắt.

Nghe giọng hắn, dường như đang đứng cùng một phía với nàng.

Nàng giận dữ: "Thế mà huynh lại không giúp ta giải quyết!"

Yến Nam Thiên bất đắc dĩ: "A Chiêu, nàng nghĩ ta phải bảo hộ một đứa con hoang vì cớ gì?"

Vân Chiêu ngẩng đầu, ra hiệu hắn mau nói.

Hắn nghiêm giọng: "Ôn Trường Không là anh hùng săn cá voi vang danh khắp cả nước, chết thảm thiết, cái chết còn không rõ ràng. Thê tử của ông ta đến nay vẫn biệt tích, sống chết chưa hay. Trong nhà chỉ còn một nữ nhi mồ côi là Ôn Noãn Noãn. A Chiêu, nàng thử nghĩ xem, giờ có bao nhiêu ánh mắt đang dõi theo nàng ấy? Có bao nhiêu người đang âm thầm thương xót nàng ấy?"

Vân Chiêu: "Ồ."

Ánh mắt Yến Nam Thiên chợt lạnh: "Ôn Noãn Noãn công khai cầu cứu ta, có rất nhiều người thấy nàng ấy đưa ra tín vật của Đại tướng quân. Ta đã hết sức đè tin tức lại, nhưng giấy sao gói được lửa, chuyện này sớm muộn cũng phải đưa ra công khai."