Chương 18

Nàng lười nhúc nhích.

“Việc xảy ra bất ngờ, lần sau nhất định sẽ không thế nữa.” Yến Nam Thiên tranh thủ lấy lòng: “Nàng mặc ít áo quá, mau về tẩm cung rồi nói tiếp, được không?”

Vân Chiêu chẳng buồn nghĩ ngợi: “Ừm.”

Hắn thuận thế ôm lấy bờ vai nàng, còn khéo léo vén áo choàng lạnh buốt sang một bên, tuyệt đối không để nàng bị rét.

Hắn dìu nàng đi về hướng chính điện, khóe mắt cong cong: “A Chiêu của ta, chỉ có ta mới dỗ dành được.”

Điệu bộ đắc ý vô cùng.

Vân Chiêu: “…”

Nàng cảm giác Yến Nam Thiên này dường như cầm nhầm kịch bản rồi.

Nhìn chẳng khác nào Ôn Noãn Noãn là tình địch của hắn, còn hắn thì cố tình ôm nàng để khoe khoang trước mặt đối phương vậy.

*

Vân Chiêu bị Yến Nam Thiên quấn kín trong chăn.

Nhìn nàng chẳng khác nào một viên tuyết nhỏ, ngoan ngoãn ngồi trên giường.

Hắn cũng thay một bộ y phục khác, trường bào gấm trắng, mái tóc đen dài được cố định bằng dây bạc, cả người toát lên vẻ trong trẻo thanh tao.

Hắn ngồi xuống mép giường, trong mắt cũng trộm cất giấu ý cười.

“Cười cái gì mà cười?!”

“Sao vậy?” Hắn hơi nheo mắt: “Vị hôn thê để ý ta, ghen tuông náo loạn cả Đông Hoa cung, chẳng lẽ ta không thể vui vẻ một chút sao?”

Vân Chiêu: “Biến đi!”

Yến Nam Thiên chẳng những không biến, ngược lại còn ôm chặt nàng cười.

Bọc chăn tròn trĩnh thế này, hắn ôm vẫn vừa vặn. Vừa cười vừa nói: “Vừa rồi, ta đi giúp nhạc mẫu thu dọn chút chuyện.”

Vân Chiêu: “Hả?”

Ánh mắt hổ phách nhạt của Yến Nam Thiên thoáng hiện nét lạnh lùng: “Thích khách kia mang theo chứng cứ do nhạc mẫu sai hắn hành thích Đông Hoa cung, định lẻn vào cấm thành tố giác. Nàng cũng biết chuyện này có thể lớn có thể nhỏ.”

Vân Chiêu lập tức tỉnh táo, hai mắt sáng rực nhìn hắn.

Yến Nam Thiên không giấu giếm: “Đã tra ra, người của Phương Tiệm Di, đã ẩn nấp trong phủ Vân gia hơn ba năm.”

Vân Chiêu gật đầu: “Phương hồ ly à!”

Đó là đối thủ một mất một còn của phụ thân nàng.

“Vậy lệnh bài của mẫu thân ta thì sao...”

“Đã đưa về Vân phủ rồi, yên tâm.”

“Ồ.”

Người này làm việc, trước nay luôn không để sót một kẽ hở.

Dưới ánh đèn sáng tỏ trong điện, nàng lặng lẽ nhìn hắn một thoáng.

Hắn vốn đã suy nhược, lại thêm một đêm chạy trong gió rét, môi tái nhợt thêm vài phần. Gương mặt gần như trắng bệch, tựa như trong suốt.

“A Chiêu…” Hắn giơ tay vuốt tóc nàng.

Vân Chiêu quay đầu đi: “Làm gì?”

“Nàng cũng biết, từ sau khi phụ hoàng lâm bệnh, nghi tâm càng thêm trầm trọng.” Yến Nam Thiên nhẹ giọng nói: “Về sau, e rằng chúng ta càng phải cẩn thận hơn.”

Vân Chiêu chẳng để tâm: “Ồ.”

Yến Nam Thiên than nhẹ: “Cái tính nóng nảy này của nàng, ra ngoài nhớ kiềm chế chút. Nhìn xem, chỉ trong một ngày nàng đã nóng vội, oan uổng ta mấy lần rồi?”

Vân Chiêu mạnh miệng: “Ai bảo huynh không chịu nói rõ sớm hơn?!”

Yến Nam Thiên nhẫn nại giải thích: “Ban ngày nàng đứng trước cung môn, người đông tai thính, không tiện nói tường tận. Ta bảo nàng vào trong, nàng lại không chịu.”

Vân Chiêu: “...”

Hắn nói tiếp: “Nàng muốn biết ta vì sao mất đi chân khí, chỉ cần nhìn chữ kia là hiểu, vậy mà lại bỏ chạy, còn gào đòi từ hôn đến mức cả chín tầng mây đều nghe thấy.”

Vân Chiêu: “...”

Hắn thở dài, vẻ mặt như kẻ bị vứt bỏ: “Nhạc mẫu sai người ám sát ta, ta không những giúp bà hủy thi diệt tích, còn bị cả cung đình cười nhạo. Lúc này bọn họ chắc vẫn còn đang cười ta đây.”