Chương 17

Quả nhiên, bọn họ không dám.

Nhưng không biết từ khi nào, trước cửa điện lại có một hàng cung nữ lặng lẽ đứng chắn.

Các nàng cúi đầu, mím môi, ra dáng chịu đòn nhận mắng.

Nàng bật cười vì tức giận: “Đừng nghĩ ta không dám gϊếŧ người!”

Sờ lên người, đao không còn, chủy thủ cũng mất.

Nàng giậm chân, suýt thì phát điên.

Lại thấy cung nữ lớn tuổi nhất lén bật cười, ánh mắt như đang nhìn một tiểu hài tử đang làm loạn ầm ĩ.

Càng khiến nàng tức giận hơn.

Đúng lúc cảnh gà bay chó sủa, cửa điện bỗng phát ra tiếng kẽo kẹt, chậm rãi mở ra từ bên trong.

Không gian im bặt.

Ánh nến ấm áp từ trong điện hắt ra, trải đầy đất. Trong vầng sáng ấy, một bóng người hiện ra.

“Vân cô nương…” Bạch y nữ tử tựa đóa hoa nhài, hai tay đan chặt, ngẩng đầu sợ sệt: “Cô nương hiểu lầm rồi, Yến ca ca thực sự không có ở đây.”

Nàng lạnh lùng đánh giá đối phương.

Người này, chẳng có lấy nửa điểm giống cha nàng. Con gái của đại tướng quân, có thể là cái dáng vẻ yểu điệu thế này ư?

Có lẽ vì đã có thành kiến từ trước, cho nên càng nhìn, nàng càng thấy không thuận mắt - cũng không biết cụ thể chướng mắt chỗ nào, tóm lại cái nào cũng không đúng!

“Điện hạ rất tốt.” Ôn Noãn Noãn cắn môi, ngón tay siết lấy vạt áo: “Vân cô nương không nên tùy tiện vu oan chúng ta.”

“Vu oan? Các ngươi? Ồ, cẩu nam nữ!”

Mắt Ôn Noãn Noãn tức thì đỏ hoe: “Sao có thể mắng người như vậy?”

Vân Chiêu cười nhạt: “Ta không chỉ mắng, mà còn muốn gϊếŧ…”

“Khụ.”

Tiếng ho nhẹ vang lên từ phía sau.

Vân Chiêu quay đầu, chỉ thấy cửa điện dần mở rộng. Yến ca ca khoác trên người một thân sương đêm, đứng nơi cửa.

Hắn dùng hai ngón tay day trán, hờ hững liếc nàng, dáng vẻ bất đắc dĩ.

Nàng: “…”

Vân Chiêu phẫn nộ quát: “Đừng tưởng huynh không ở bên trong là không có chuyện gì xảy ra!”

Yến Nam Thiên từng bước tiến về phía nàng. Còn chưa đến gần đã có khí lạnh rét buốt theo hắn ùa tới.

Dưới ánh đèn mờ, áo choàng đen thẫm của hắn đã thấm ướt hoàn toàn, từng sợi lông trên cổ áo đều nặng trịch vì nước đọng.

Chẳng cần lời nào, chỉ nhìn cũng biết hắn đã chạy bên ngoài cả đêm.

Vân Chiêu chẳng hề chột dạ, nàng kiêu ngạo hất cằm, lạnh lùng liếc hắn.

“Yến ca ca.” Ôn Noãn Noãn mắt ngấn lệ, giọng nói run rẩy: “Muội đã giải thích rồi, nhưng Vân cô nương không chịu tin.”

Yến Nam Thiên chẳng hề nhìn nàng ta. Hắn cụp mắt, chằm chằm ngắm Vân Chiêu, khóe môi mang theo ý cười nhàn nhạt.

Hắn nói: “A Chiêu của ta quả nhiên khó dỗ, không phải loại người tùy tiện nghe bất cứ lời nào.”

Vân Chiêu: “?”

Trong thoáng chốc, nàng chẳng rõ hắn đang khen hay mỉa mai nàng nữa.

Yến Nam Thiên mỉm cười, xoa xoa hai tay cho ấm, rồi trực tiếp áp lên tai nàng.

Hành động tự nhiên vô cùng.

“Là ta không tốt.” Hắn cúi đầu, dỗ dành nàng: “Ta không nên để A Chiêu thức dậy không tìm thấy ta.”

Vân Chiêu: “Hừ.”

Ôn Noãn Noãn đứng yên một bên, trố mắt bàng hoàng.

Người nam nhân này, vẻ ngoài thì ôn nhuận như ngọc, nhưng trong lòng thâm sâu khó lường, vậy mà cũng có thể dịu dàng dỗ dành người khác như vậy sao?

Vân Chiêu thì đã quá quen với cảnh này, chẳng thèm để tâm. Nàng hất đầu, muốn rũ khỏi tay hắn.

Hắn lại truyền một luồng chân khí ấm nóng qua lòng bàn tay.

Chẳng mấy chốc, nàng từ băng giá đã được hắn sưởi ấm thành mềm nhũn.