Chương 16

*

Giữa đêm, nàng đột ngột tỉnh giấc.

“Yến ca ca…” Vô thức gọi, nhưng không ai trả lời.

Trong điện tĩnh mịch, nhìn cát chảy trong hồ lô, có lẽ đã sang canh hai.

Nàng khoác áo choàng, vội vàng rời giường, vừa đi vừa cáu kỉnh: “Yến ca ca! Huynh không nghe ta gọi sao?!”

Lúc đi ngang vạc pha lê đựng giao tiêu, cơn ngái ngủ tan đi ba phần.

Xuyên qua làn nước trong suốt, nàng nhìn nó bằng ánh mắt phức tạp.

[Chỉ mong nắm tay người, bạc đầu giai lão.]

Nét chữ của hắn rất đẹp.

Tấm lòng vốn nên được nâng niu trong lòng, nay lại bị phơi bày cô độc ở đây… hơn nữa, còn bị nàng hạ độc.

‘Yến Nam Thiên, đều tại huynh!’

Nàng nghiến răng thầm mắng, trong lòng vừa tức giận, vừa chua xót. Nàng dời mắt, sải bước xông vào tẩm điện của hắn: “Yến Nam Thiên!”

Mạn giường bị vén lên, chỉ thấy giường chiếu lạnh lẽo, trống không một bóng người.

Chăn đệm được gấp ngay ngắn chỉnh tề, nàng đưa tay chạm thử, chẳng còn chút hơi ấm.

Hắn không qua đêm ở đây.

Hắn lại không qua đêm ở đây?!

Vân Chiêu sững người trong thoáng chốc, đầu óc còn chưa kịp phản ứng, tim đã đập loạn nhịp, từng tiếng “thình thịch” nện vào l*иg ngực đau nhức.

Một cảm giác mãnh liệt và kỳ lạ dâng tràn toàn thân.

Vừa giống phẫn nộ, lại có chút khẩn trương, lại có chút kích động.

…Là cảm giác “bắt gian” trong mấy cuốn thoại bản thường miêu tả.

Vân Chiêu hít sâu một hơi, lao ra khỏi chính điện, đứng trên bậc cao trước điện, sát khí bừng bừng quét mắt nhìn quanh.

Đông Hoa Cung ban đêm vẫn có cung nhân trực đêm, bọn họ được huấn luyện nghiêm chỉnh, tựa như những bức tượng lặng lẽ đứng yên tại vị trí của mình.

Vân Chiêu sải bước ngang qua, cung nhân đều cúi đầu hành lễ.

Nàng băng qua trung đình, thẳng đến tây điện.

Quả nhiên, từ xa đã thấy tây điện không còn dáng vẻ âm u chỉ đốt một ngọn đèn nhỏ nữa, bên trong đã thắp lên đèn vàng ấm áp.

Vân Chiêu không nhịn được bật cười lạnh.

Nàng cất giọng: “Yến Nam Thiên, ngươi cút ra đây cho ta!”

Một thị vệ quen mặt như hồn ma chợt xuất hiện trước mặt nàng, thấp giọng nói: “Vân cô nương, điện hạ không ở đây.”

Nàng quát: “Cút ra!”

Thị vệ bất đắc dĩ khuyên: “Điện hạ thật sự không có ở tây điện, mong cô nương trở về.”

“Ta bảo ngươi cút ngay!”

“Điện hạ đã dặn dò…”

Nàng nheo mắt, phớt lờ thị vệ, bước nhanh qua hành lang, dừng trước một khung cửa sổ điêu khắc tinh xảo.

Ánh nến trong điện phản chiếu lên giấy cửa sổ, in lại từng bóng hình rõ nét.

Chỉ là một vài đồ vật thông thường, nhưng đôi mắt nàng nhạy bén, lập tức nhận ra chiếc chén trà trên kỷ án bên giường.

Hắn có thói quen, sau khi uống trà, luôn đặt nắp chén nghiêng một cách lỏng lẻo.

Chỉ qua bóng hình trên cửa, nàng đã nhận ra.

Nàng sững người, đứng im nhìn chén trà kia.

Sương lạnh thấm vào y phục, khiến nàng sinh ra một loại ảo giác, tựa như một bức tượng bùn ướt sũng, sắp sửa tan rã ngay tại đây.

Trong khoảnh khắc ngây dại, nàng dường như hiểu ra điều gì đó. Hóa ra “bắt được gian” chính là cảm giác này.

Hóa ra ngọn lửa thiêu đốt nơi l*иg ngực, chính là thứ có thể đốt cháy tình cảm của hai người thành tro tàn.

“Yến, Nam, Thiên!”

Giọng nàng khản đặc, âm lượng nhỏ đi, nhưng khí thế vẫn còn: “Ngươi cút ra đây cho ta!”

Nàng lao về phía đại môn, không chút do dự xông vào.

Nàng không tin những thị vệ này dám ngăn nàng.