Chương 15

"Sinh mẫu của Ôn Noãn Noãn, vốn là một nha hoàn, người năm đó đã giúp nhạc phụ thông hiểu phải trái trước đại hôn." Yến Nam Thiên chậm rãi thuật lại, không mang theo chút cảm xúc nào: "Vốn định cho nàng ta uống thuốc tránh thai rồi đuổi đi, nhưng nhạc mẫu không chịu, sai người nhét vào bao tải ném xuống biển."

Vân Chiêu: "…"

Quả nhiên, đây là chuyện mà mẫu thân nàng có thể làm ra.

Yến Nam Thiên tiếp tục: "Tiếc là nha hoàn kia mạng lớn, được cứu lên bờ, rồi phát hiện bản thân đã mang thai."

Vân Chiêu nhắm mắt lại.

"Cuối cùng sinh hạ một nữ nhi, mang theo con gái gả cho một thợ săn kình nhân họ Ôn."

Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng Vân Chiêu: "Chẳng lẽ chính là…"

"Đúng vậy." Hắn cười nhạt: “Chính là Ôn Trường Không, vị anh hùng săn kình nhân lẫy lừng, vừa bị tàn sát thảm khốc mấy ngày trước, huyết án chấn động."

Yến Nam Thiên rời kinh, đi đến Kình Lạc Hải, cũng chính vì vụ án đó.

Vân Chiêu: "…"

"A Chiêu." Hắn nâng tay, nhân lúc nàng còn đắm chìm trong suy nghĩ, lặng lẽ vuốt nhẹ lên má nàng: "Thân thế của Ôn Noãn Noãn đã không giấu được nữa. Nếu nàng ta lỡ lời hoặc xảy ra chuyện gì, đối với phu nhân Tương Dương sẽ rất bất lợi, nàng hiểu chứ?"

Nàng như một con rối gỗ, mờ mịt gật đầu.

"A Chiêu của ta thông minh nhất." Hắn nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng. "Chuyện này nàng đừng nhúng tay vào, để ta xử lý, được không?"

Mùi hương nhàn nhạt của hoa nhài khẽ thoảng qua chóp mũi nàng.

"Ồ." Giọng nàng khản đặc: “Được."

"Sau này không quậy nữa, có được không?"

"Ừm."

"A Chiêu ngoan."

Hắn đỡ nàng nằm xuống, giúp nàng kéo kín chăn, rồi xuyên qua lớp chăn mỏng, nhè nhẹ vỗ về nàng.

Từ sau khi nàng tròn mười tuổi, hai người không còn ngủ chung nữa. Nhưng đêm nào hắn cũng ở lại, đợi đến khi nàng ngủ say mới rời đi.

Vân Chiêu vùi nửa khuôn mặt vào chiếc gối mềm mại.

Một lúc sau, nàng khe khẽ cất giọng, tựa như một con thú nhỏ: "Yến ca ca…"

Tay hắn hơi khựng lại, sau đó hắn khẽ cúi đầu cười, như thể cuối cùng cũng buông xuống được gánh nặng trong lòng. "Yến ca caở đây. Ngủ đi, đừng lo gì cả."

"Ừm."

Nàng lại vùi mặt sâu hơn vào gối, che khuất đôi mắt.

Nàng quả nhiên là người hiểu hắn nhất trên đời.

Hắn biết nàng chỉ cần nhìn thấy "lễ vật" sẽ xúc động. Cũng như nàng biết, hắn sẽ vì sự xúc động của nàng mà mềm lòng.

Cho nên, nàng đã nhân cơ hội đó, đem chất độc giấu dưới móng tay lặng lẽ hạ vào nước.

Suýt chút nữa thì bị hắn phát hiện.

May mắn thay, hắn vẫn không thể kháng cự lại nước mắt của nàng.

Nàng quả nhiên là một nữ nhân xấu xa.

Nắm lấy sơ hở của hắn, tính toán tận đáy lòng hắn.

Vân Chiêu muốn giả vờ ngủ.

Thế nhưng, ngón tay thon dài, mang theo vết chai của hắn lại chậm rãi luồn qua mái tóc nàng, từng chút một, chậm rãi trấn an.

Đầu ngón tay hơi lạnh, hơi cứng, lại vừa vặn chạm đến nơi dễ chịu nhất trên đầu nàng.

Thoải mái… quá mức.

Nàng cảm giác mình như con mèo được vuốt lông, muốn chống cự nhưng mí mắt lại không chịu nghe lời.

Ta sẽ không để hắn dỗ ta ngủ đâu… hừ…

Nàng ngủ thϊếp đi.

Hắn vẫn ngồi bên mép giường, nhẹ nhàng vuốt tóc nàng.

Nữ tử này, dung nhan trắng như tuyết, môi đỏ hơi chu lên, ôm trọn nét ngây thơ linh động chốn nhân gian.

Là người hắn đặt trên đầu quả tim.

Hắn rủ mi, mỉm cười nhàn nhạt, như thể nguyện ngồi bên mép giường nàng đến thiên trường địa cửu. Mãi cho đến khi có tiếng thị vệ ngoài cửa ra hiệu.