Hắn muốn nàng bỏ qua, nàng lại không chịu!
Ánh mắt hắn trầm xuống: "A Chiêu."
"Yến Nam Thiên." Nàng ngẩng cao đầu, không chút nhượng bộ, giương quân cờ hiểm: "Đừng có lôi cái gì mà thủ túc tình thâm ra nói với ta, huynh nếu có nghĩa khí như vậy, sao không đón tam ca huynh ra khỏi lãnh cung, cùng ở một chỗ đi?"
Năm đó, hai người kia thực sự đã giao chiến đến mức đao thấy máu.
Tam ca thua, bị giam lại.
Hắn trầm mặc một lát: "Nếu như vậy có thể khiến nàng nguôi giận... cũng không phải không thể."
Nàng: "..."
Yến Nam Thiên nghiêm túc suy tư: "Phụ hoàng chắc sẽ đồng ý thôi, chỉ sợ cái miệng tam ca không sạch sẽ, khiến nàng bực mình. Nếu đánh thuốc làm hắn câm thì có hơi phiền phức, nhưng cũng không phải không thể… Ngày mai đón tam ca đến, được không?"
Nàng: "..."
Nàng: "Yến Nam Thiên!"
Nàng thực sự bị hắn chọc giận bật cười.
"Nhưng A Chiêu này." Hắn vô tội giơ tay: “Tam ca vào đây, ta sẽ không gϊếŧ hắn. Còn nàng thì sao?"
Nàng trừng mắt, ngoài mạnh trong yếu: "Ta đâu có định gϊếŧ người!"
Yến Nam Thiên cụp mắt, khẽ cười thành tiếng: "Thật không?" Hắn chậm rãi nói, vươn tay, rút xuống trâm ngọc đang búi tóc nàng.
Dù mang dáng vẻ suy yếu, động tác của hắn lại chẳng hề chậm chạp chút nào.
Nàng giật mình, nhanh chóng nâng tay ngăn cản, nhưng chậm một bước. Mái tóc dài như thác đổ rơi xuống, buông xõa đến tận eo.
Ngón tay hắn kẹp lấy ba chiếc châm độc đen bóng, thở dài: "Không sợ tự đâm vào mình à?"
Nàng: "Liên quan gì đến huynh! Này, này huynh…"
Nàng luống cuống tay chân muốn cướp lại, nhưng bị hắn nhẹ nhàng tránh đi.
Động tác hắn trơn tru như nước chảy, từ trên người nàng lấy ra nào là tiểu chủy thủ, túi độc dược, mê hương, ám tiễn… Thậm chí còn có cả một con tiểu xà lục sắc, dài chừng một tấc.
Con rắn nhỏ bị nắm trong tay, giương đôi mắt lạnh lẽo nhìn hắn, lè lưỡi "tách tách" liên tục.
Yến Nam Thiên cũng có chút cạn lời. Hắn khẽ thở dài, giọng yếu ớt: "…Chiêu à."
Vân Chiêu nhìn chằm chằm con rắn nhỏ kia, khóe môi hơi co giật.
"Không đến mức ngốc đến nỗi giấu độc trong miệng mình chứ?" Hắn tự lẩm bẩm, rồi thản nhiên bóp cằm nàng, kiểm tra từ trên xuống dưới.
Vân Chiêu như cá nằm trên thớt, vô lực mặc hắn tùy ý.
Chẳng mấy chốc, mọi hung khí trên người nàng đều bị tịch thu, nàng lập tức biến thành một kẻ vô hại thuần lương.
Hắn hiểu nàng, cũng như nàng hiểu hắn.
Hắn kéo nàng ngồi xuống mép giường, giúp nàng chỉnh lại mái tóc rối, chậm rãi hỏi: "A Chiêu, nếu đã rõ tâm ý của ta, vậy cớ gì vẫn khăng khăng muốn gϊếŧ người? Là vì nhạc mẫu sao?"
Vân Chiêu hậm hực, cũng chẳng buồn chỉnh sửa cách xưng hô của hắn: "Gϊếŧ không được nữa rồi, còn gì để nói!"
Yến Nam Thiên khẽ cười: "Nữ nhân đó là cốt nhục thân sinh của nhạc phụ. Nàng chẳng đoái hoài gì đến nhạc phụ, chỉ nghiêng hẳn về nhạc mẫu sao?"
Nghe đến đây, Vân Chiêu chỉ muốn bật cười.
Nàng lạnh lùng cười nhạt: "Không lẽ còn thế nào khác? Ai có lỗi, ta tất nhiên không giúp kẻ đó!"
"À," hắn gật đầu, giọng điệu đầy thấu hiểu: “Ta rõ rồi. Ai có lỗi, A Chiêu của ta sẽ không giúp kẻ đó."
Nàng nhìn hắn đầy nghi hoặc, không biết hắn lại đang mưu tính điều gì.
Hắn nói tiếp: "Nhưng A Chiêu à, chuyện này, người sai trước vốn dĩ là nhạc mẫu."
Vân Chiêu: "?!?"
Hắn kịp thời đặt tay lên vai nàng, ngăn nàng bật dậy.