Chương 13

Hai người lặng lẽ ngồi đó.

Hắn cầm công văn lên xem, thỉnh thoảng liếc nhìn nàng, tiện tay đưa cho nàng chén trà, chiếc bánh ngọt.

Nàng bỗng cất tiếng: "Yến Nam Thiên."

Hắn đáp lại: "Ừ?"

Nàng hờ hững nói: "Bộ dáng ân cần này của huynh, trông giống một tiểu thái giám lắm."

Hắn nhẹ nhàng cười: "Vậy không được đâu, A Chiêu ngốc."

Ánh nến lung linh, ánh mắt hắn ôn hòa như nước. Nàng hừ lạnh một tiếng, tiếp tục không thèm để ý đến hắn.

Đêm càng lúc càng thâm trầm.

Nàng buồn chán dùng gót chân đá nhẹ vào mép tháp, phát ra những tiếng lộc cộc nhỏ, cố tình quấy nhiễu hắn phê duyệt công văn.

Hắn rũ mắt, khóe môi bất đắc dĩ cong lên từng tầng ý cười. Dáng ngồi của hắn vẫn ngay ngắn như trước, phong tư tuấn dật.

Thật lâu sau, hắn rốt cuộc đặt bút, chậm rãi xếp giấy tờ lại, bỏ vào trong hộp.

Hắn ngước nhìn nàng, cười khẽ hỏi: "Cứ nhìn chằm chằm cửa điện làm gì?"

Vân Chiêu lười biếng liếc hắn một cái, rồi lại dời mắt đi, không buồn đáp.

Hắn cười nhạt: "Dù nàng có nhìn đến mòn con ngươi, cũng sẽ không có kẻ nào vô cớ xông vào đâu."

Nàng: "???"

Hắn làm sao biết trong đầu nàng đang diễn đủ loại tình tiết thoại bản?

Thoại bản thứ nhất.

Một cung nữ hốt hoảng xông vào, lớn tiếng kêu: "Điện hạ, không hay rồi! Tiểu thư của chúng nô tỳ bệnh cũ tái phát rồi!"

Thoại bản thứ hai...

Một nữ tử yếu đuối xuất hiện trước cửa, khó tin mà ôm lấy ngực, đôi mắt trong veo như hươu con ngập tràn đau thương: "Các ngươi... các ngươi... chẳng phải đã hủy hôn rồi sao?!"

Thoại bản thứ ba.

Đêm đen gió lớn, thích hợp gϊếŧ người...

Yến Nam Thiên: "Đã nói bao nhiêu lần, bớt đọc mấy thoại bản tầm thường đó đi."

Nàng: "..."

Nàng: "Ta cứ đọc!"

"Nhất định phải đọc?" Hắn chậm rãi hỏi.

Nàng khıêυ khí©h liếc hắn một cái, sau đó chầm chậm, dứt khoát gật đầu.

Hắn tùy ý thuận theo: "Vậy để ta viết cho nàng đọc."

Nàng cạn lời: "Ta chỉ đọc loại tầm thường thôi!"

Hắn ngoan ngoãn: "Ta sẽ viết tầm thường."

Nàng hoàn toàn bó tay với hắn.

Nàng xem như đã thấu rõ con người hắn - ngay từ đầu, hắn đã định lấy dỗ dành để kéo nàng lại, cố tình làm như chuyện kia chưa từng xảy ra.

"Rầm!"

Vân Chiêu đập bàn đứng phắt dậy.

Hắn buồn cười nhìn nàng.

Chỉ thấy gương mặt kiều diễm kia viết đầy hai chữ "kiếm chuyện", nàng ngạo nghễ bước ra khỏi tẩm điện.

Hắn cũng đứng lên, nhàn nhã theo sát phía sau.

Hành lang hai bên treo đầy cung đăng, dưới chân rải đèn liên hoa và dạ minh châu, cả Đông Hoa cung rực rỡ ánh sáng, chẳng chỗ nào tối tăm.

Nàng làm bộ làm tịch đi dạo một vòng trong trung đình, hữu ý vô tình lướt qua cửa Tây điện.

Một lần, hai lần, ba lần, năm lần.

Bên trong, cũng như mọi cung thất không người khác, chỉ có nến lưu ly âm thầm le lói.

Tĩnh mịch đến mức chẳng giống có người ở.

Nàng nán lại thật lâu, thế nhưng chẳng ai xuất hiện, chẳng ai ho một tiếng, thậm chí hơi thở cũng chẳng nghe thấy.

Hắn quả nhiên khéo kiểm soát tình thế.

Yến Nam Thiên cười cười theo sát nàng, thi thoảng lại đưa tay kéo nhẹ tay áo nàng.

Kéo một cái, rồi thả ra. Lại kéo, rồi lại buông.

Cuối cùng nàng chán trò trẻ con này, để mặc hắn nắm lấy tay áo, thuận theo hắn quay về chỗ quen thuộc.

"Đừng giận nữa được không?" Hắn dịu dàng dỗ dành.

"Không được."

Nàng ném hết lời mẫu thân dặn dò ra sau đầu, lạnh lùng liếc hắn một cái, cố chấp nói: "Ta đã nói rồi, không đuổi nàng ta đi, thì hủy hôn!"