Chương 1.6

Sau khi vào phòng bếp, Tư Kỳ nhìn quanh, cảm giác kỳ quái trong lòng càng thêm mãnh liệt, khi mở vung nồi ra, nhìn thấy đồ ăn bên trong, y nhếch môi nói:"Thú vị."

Chờ cho Tư Kỳ trở về thư phòng, Diêu Ngạn mới thật cẩn thận chui vào nhà bếp, phát hiện đồ ăn đều bị Tư Kỳ giải quyết xong, cậu thở phào nhẹ nhàng, xem ra còn có cơ hồi cứu vớt quan hệ!

Nhưng nghĩ đến Vương Bá, Diêu Ngạn lấy tay che mặt, hắn cùng nguyên chủ ước hẹn đêm nay cùng nhau vào rừng cây!

Đau đầu, đầu đau như muốn nứt ra.

“Không phải ngươi nói hắn một canh giờ nữa mới trở về sao?”

Đau đầu, Diêu Ngạn đem hỏa lực nếm về phía hệ thống nào đó.

“Một canh giờ trở về với một giờ sau không khách nhau lắm, mong ký chủ không cần để ý đến mấy cái tiểu tiết này.”

Diêu Ngạn: Ha...ha..

Khụ…… Khụ khụ……

Nhưng vào lúc này, thư phòng truyền đến tiếng ho khan của Tư Kỳ, có chút kìm nén.

“Nam chủ cảm lạnh, mong ký chủ……”

Không chờ hệ thống nói xong, Diêu Ngạn liền chớp chớp mắt, nhanh chóng chạy về trong phòng, từ trong rương nhỏ lấy ra hết toàn bộ tài sản của nguyên chủ trước đây. Trong đó chỉ có một ngàn văn, cũng chính là một lượng bạc trắng.

Diêu gia của cải cũng không nhiều, đối với nguyên chủ cũng là thập phần yêu thương. Diêu gia tổng cộng có ba đứa con, mỗi đứa khi xuất giá thì đều được Diêu gia cho hai lượng bạc trắng làm của hồi môn, nguyên chủ dùng một ít rồi, hiện tại còn thừa một hoặc hai lượng gì đấy.

Theo ký ức, Diêu Ngạn tìm được lang trung trong thôn, kê một đơn thuốc hết mười xu, đại đa số dược liệu đều là hắn tìm trong núi cho nên giá mới thấp vậy.

Đầu hạ đã cảm lạnh, chuyện này dù lớn hay nhỏ cũng không thể gây cản trở mong muốn ôm đùi lớn của Diêu Ngạn !

“Đại Lang, nên uống thuốc!"

Tiếng đập cửa vang lên, Tư Kỳ đang đọc sách ngước mắt nhìn lên.

Cửa chỉ khép hờ, gọi mấy lần mà bên trong không có động tĩnh gì, Diêu Ngạn cho rằng đối phương đã ngất xỉu, thể chất ban đầu của nam chính thật ra không tốt lắm, rất phù hợp với hình tượng một con "gà yếu" khi đại lão chưa nâng "cấp".

Vì thế Diêu Ngạn không thèm nói hai lời, trực tiếp đẩy cửa xông vào, vẻ mặt hưng phấn muốn khoe khoang!

Đại lão! Ta tới đỡ ngươi!

Nhưng cậu không ngờ rằng khi vừa mới mở cửa bước vào, liền bắt gặp đôi mắt đen láy điềm tĩnh của người nọ.

Diêu Ngạn cả người buồn cười, đứng hình ngay tại chỗ, mặt đỏ tai hồng, một tay bưng chén thuốc, một tay lại thì thế như muốn đỡ ai đó.

“Đại, Đại Lang, uống thuốc đi.”

Diêu Ngạn đành trơ tráo thu lại cái tay đang không đúng của mình về, như thể người đang ôm không phải là mình.

Nhìn người kia ân cần đến mức như đang nịnh nọt, toàn thân toát ra mùi chó xái săn mồi, Tư Kỳ nhướng mày nói: "Không phải còn có một tháng sao?"

Tại sao bây giờ lại đưa cho hắn thuốc độc.

Nghĩ đến việc vừa đến cửa thì thấy Vương Ba, Tư Kỳ rũ mắt xuống:

“Đặt ở một bên đi.”

Diêu Ngạn nhìn quanh, phát hiện thư phòng kỳ thật rất đơn sơ, ngoại trừ có một cái giường tre ra thì cũng chỉ có một cái bàn, quần áo đều là được xếp gọn gàng, đám trên kệ gỗ.

Trên bàn tất cả đều là sách......

Tìm không thấy chỗ nào để cái bát á trời!

“Đại Lang."

Diêu Ngạn lộ ra vẻ mặt tươi cười, giọng nói nhẹ nhàng.

“Thuốc phải uống nóng mới có tác dụng, ta để nguội một chút, không lại bỏng miệng chàng.”

Nói xong, mắt đầy mong đợi, vươn tay ra đưa bát thuốc qua đó.

Tư Kỳ bỏ cuốn sách xuống, cầm lấy chén thuốc, ngửa đầu một hơi uống cạn, một chút cũng không do dự.

Sau đó liền đứng dậy, đem bát vào bếp, dọn dẹp qua.

Diêu Ngạn đứng sững sờ tại chỗ một hồi, gãi gãi má, tự hỏi có phải bản thân vừa nãy diễn khoa trương quá không. Mối quan hệ của hai người cũng căng thẳng đã lâu, đột nhiên nhiệt tình vậy cũng có chút đáng nghi.

Sau khi vò đầu bứt tai, mắt Diêu Ngạn bỗng sáng lên.

=====

Tác giả có lời muốn nói:

=====

Trà tiên sinh giơ microphone lên, hướng về phía đối phương: Mời bạn hô to tên mình nào!

“Ta, ta ta ta tên Vương Bá!!”