Chương 3.1

Diêu Ngạn hơi sửng sốt. Khi Tư Kỳ vừa bước ra khỏi bếp thì cậu liền đứng dậy đi ra khỏi sân.Tư Kỳ thấy vậy cũng chẳng kêu cậu dừng lại. Hai người càng không nói nhiều, liền đi vào trong thư phòng.Diêu Ngạn cũng thấy rất hối hận khi ra khỏi nhà vào cái giờ này.

Thứ nhất là giờ có rất nhiều muỗi, hai là thời xưa không có đèn đường. Trời tối om om mà cậu chỉ có thể dựa vào bóng trăng mờ mờ ảo ảo để bước đi cẩn thận trên con đường quê. Và thứ ba, cậu dựa vào mấy cành cây ở bìa rừng để che chắn cho mình, buổi sáng ở đó còn phát ra mấy tiếng chim lạ lùng rồi đi theo Ngạn, theo hướng Ngạn đi.

Tên Vương Bá chết tiệt!

Cậu ta đã quên mất rằng nguyên chủ với tên Vương Bá đó có ước hẹn đêm này vào rừng cây nhỏ này "làm việc đó".

"Ta mệt quá, muốn về nghỉ ngơi sớm."

Sợ nam chính sẽ đi mất dạng, cậu cũng chẳng thèm cẩn thận nữa, lao nhanh về phía trước như một quả tên lửa nhỏ, thẳng hướng về nhà!

Vương Bá lúc đó đang hưng phấn, định thò đầu ra để Diêu Ngạn biết vị trí của hắn, không ngờ được lại nghe được đối phương nói một câu đó. Sau liền truyền đến tiếng bước chân chạy vội, hắn cũng như vội theo, lao nhanh ra ngoài. Nhưng lại chỉ nhìn được bóng lưng gầy gầy, mảnh khảnh của người kia đang khuất dần nơi rẽ ngang.

"Hôm nay cục cưng làm sao vậy??"

Vương Bá cứ nghĩ đêm nay sẽ đước "ăn lớn" nhưng không ngờ mọi chuyện lại tiến triển như này, chỉ có thể ba phần nghi hoặc, bảy phần bất kham mà nói ra câu trên.

Chạy đến nhà, Diêu Ngạn liền lập tức dựa vào cột, cậu ở một bên thở dốc, tay lau mồ hôi trên trán, một bên chột dạ nhìn về phía của phòng Tư Kỳ. Sau khi không nghe thấy âm thanh lạ nò, cậy liền rón rén đi về phía nhà bếp.

Cái bếp nhỏ đang nấu thuốc, Diêu Ngạn đặt mông ngồi ngay cạnh, cũng không chê nóng, nhìn lửa cháy cậu lại dò hỏi hệ thống:

"Muốn sống thật tốt thì đầu tiên phải cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ với Vương Bá. Nhưng trong sách có miêu tả sơ sài có vài dòng ngắn, nói nguyên chủ cùng tên đó thông đồng thành gian, cũng chẳng nói là khi nào làm. Hơn nữa ký ức của nguyên chủ cũng rất mơ hồ, chỉ có hai ngày nay là còn tương đối rõ ràng. Ta phải biết được chuyện của nguyên chủ với Vương Bá."

Nói xong Diêu Ngạn cũng thấy mình có chút ngu xuẩn, rõ ràng hai người đó đã ước hẹn gặp nhau tại rừng nhỏ ngay trong đêm khuya, còn muốn biết thế nào mới là thông gian?