Chương 2.4

Trong đầu cậu lúc này chỉ có: anh là người bình đạm, anh là người giàu, anh là người hiền lành trong lòng tôi.........

Nhưng trong mắt nhị thúc, đây là không tôn trọng trưởng bối!

Ở bên này thôn dân vẫn chăm chú quan sát mọi chuyện, căn cứ vào tính tình đanh đá, kiêu ngoa ngày thường của nguyên chủ mà trực tiếp ngầm định tội Diêu Ngạn, chỉ đáng thương Tư tú tài xúi quẩy, cưới phải loại người không ra gì này.

Tâm tình nhị thúc cũng đang không tốt giờ còn vì bị chính "thái độ" của Diêu Ngạn chọc cho lên đến đỉnh điểm!

Ông ta cũng không làm việc nữa, mở miệng phun ra một loạt các từ ngữ câu nói liên tiếp quở trách cùng bất mãn. Cũng vừa đúng lúc trưởng thôn đang vác cuốc đi ngang qua, đứng yên âm thầm quan sát sự việc một lúc, sau đó nhăn mặt lại, đi đến.

Ở trong mắt ông trưởng thôn, nhị thúc của Tư Kỳ đem Diêu Ngạn ra mà mắng chửi đến mức y không dám ngẩng đầu lên , chỉ biết vùi đầu làm việc. Nghĩ đến Diêu Ngạn của trước đây, thôn trưởng nhìn Diêu Ngạn đang vùi đầu làm chăm chú làm việc, lòng sinh ra chút hảo cảm, xem ra đứa nhỏ này là nghĩ thông suốt rồi, chắc là muông cùng Tư tú tài sống một cuộc sống tốt đẹp hơn.

“Không phải là nhị thúc sao? Hả? Dù sao đứa nhỏ cũng biết sai rồi ngươi cũng bớt nói vài câu lại. Ta từ xa đã nghe thấy tiếng quát tháo của ngươi từ bên này vọng ra rồi, ngươi không để ý đến thanh danh của mình sao? Còn về cháu trai ngươi, tốt xấu là tú tài, đứa nhỏ này cũng là người kết tóc se duyên với nó ……”

Trưởng thônchưa nói xong, lại thành công mà làm nhị thúc ngậm miệng lại, hắn cười trừ, giơ tay lên vỗ nhẹ miệng mình một cái: "Nhìn xem tôi kìa, chỉ là cảm thấy cháu trai mình rất đáng thương mà bên cạnh không có ai chiếu cố hỗ trợ nó, ngược lại quên mất, không để ý mấy chuyện này, cũng phiền trưởng thôn nhắc nhở.”

Hắn tỏ vẻ hối cải, cái này làm cho trưởng thôn cũng thấy rất vừa lòng, còn lại thôn dân cũng không dám trắng trợn, mạnh dạn nhìn bên này nữa, mỗi người bắt đầu làm ra bộ dáng vô cùng bận rộn, trông như thể trong đất bùn có hoa, còn họ thì đang ngắm nghĩa kỹ lưỡng vậy.

"Sao ánh mắt bọn họ nhìn mình cứ thấy quái quái thế nào ý?”

Vất vả lắm Diêu Ngạn mới làm xong một mảnh đất to, lau mồi hôi trên mặt, bỏ cái cuốc xuống đất, ngồi xuống nghỉ ngơi, lại thấy có chút băn khoăn sao nhị thúc cùng với mấy thôn dân cách đó không xa cứ trộm nhìn về bên này, mà mặt bọn họ có chút kỳ lạ.

“Đinh! Nếu ký chủ muốn biết thì dùng một điểm đổi đi.”

Diêu Ngạn ngơ ra.

"Cái quái gì vậy? Còn phải dùng điểm để trả á??”

“Đây là lẽ tự nhiên, ký chủ muốn biết những thông tin không liên quan đến nội dung chủ tuyến thì đương nhiên phải dùng điểm để đổi lấy rồi."