"Không cần... làm thêm thế này." Trì Vãn Chúc tựa hẳn vào vai Alpha, ngừng vài giây mới nói thành câu, giọng khàn: "Đánh dấu trực tiếp."
"..." Nghe vậy, Cảnh Triều Triều khựng lại. Nhìn tuyến đang khẽ phập phồng, cô buột miệng: "Nãy giờ chẳng phải đã đánh dấu rồi sao?"
Mồ hôi túa ra ướt cả áo mỏng. Nếu vậy thì vừa rồi cô làm cái gì!
"..." Lần đầu tiên, Trì Vãn Chúc thực lòng tán đồng lời bạn mình.
Kỷ Linh nói chẳng sai, đây đúng là đồ ngốc ở đâu chui ra.
Cô ngẩng lên, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến nguy hiểm.
Ánh mắt chạm nhau, Trì Vãn Chúc hỏi: "Lần đầu đánh dấu?"
Dưới ánh mắt ấy, Cảnh Triều Triều khát bỏng hơn, song vẫn gật đầu thành thật.
Một ngày trước, cô còn chẳng biết giới tính thứ hai là gì, nói chi đến đánh dấu.
Ngay khoảnh khắc gật đầu, hình như cô thoáng thấy khoé môi Trì Vãn Chúc nhếch nhẹ, mờ đến mức tưởng như ảo giác.
"Thế sao khi nãy lại bảo là biết?"
Nghe như chất vấn, nhưng khi thoát ra từ đôi môi mảnh mềm ấy, lại nhẹ tựa cơn gió, khẽ gợn sóng trong lòng.
Tim Cảnh Triều Triều cũng bị cơn gió ấy khuấy động. "Tôi tưởng là biết."
Ai ngờ thứ cô đọc toàn phiên bản bị cắt xén, hại cô thảm hại!
Trả lời xong, cô chợt nghĩ: Lần đầu "làm việc" đã sai sót, liệu đối phương có xé bỏ hợp đồng không?
Năm chục triệu, cả căn biệt thự còn chưa kịp vào tay, chẳng lẽ đã bốc hơi!
Càng nghĩ càng thấy thật, cô sắp thở dài, thì đầu ngón tay mảnh khảnh chạm lên môi cô.
"Há miệng."
Cảnh Triều Triều theo bản năng làm theo.
Ngón tay Omega, phảng phất mùi pheromone, khẽ chạm lên chiếc răng đánh dấu bên mép cô.
Chỉ thoáng chốc, đã để lại vết hằn mờ trên đầu ngón tay.
"Dùng thứ này để đánh dấu." Trì Vãn Chúc chậm rãi nói: "Hiểu chưa?"
Chính cô cũng không ngờ, có ngày mình phải đích thân dạy một Alpha... cách đánh dấu mình.
*
Lúc này, tiêu chuẩn sàng lọc ban đầu dường như đã có ích.
Ít nhất thì người xuất thân từ trường danh giá, khả năng học hỏi đúng là hạng nhất.
Chỉ cần Trì Vãn Chúc khẽ gợi ý, Cảnh Triều Triều liền lập tức hiểu ý.
Cô áp sát tuyến thơm nồng mùi rượu, răng đánh dấu ngứa ngáy, lúc này mới biết cơn khát khôn nguôi kia rốt cuộc bắt nguồn từ đâu.
Răng đánh dấu cắm vào tuyến, hương thông đậm đặc tỏa lan giữa hai người.
Pheromone từ từ truyền vào, làn da vốn đỏ như dị ứng nay dần trở lại trắng mịn.
Trì Vãn Chúc cảm nhận được pheromone trong cơ thể ổn định, muốn gượng dậy thoát khỏi vòng tay Cảnh Triều Triều.
Nhưng vừa động, liền bị giữ lấy cổ tay.
"Đợi đã."
Khoảnh khắc răng đánh dấu xuyên qua, tuyến vẫn còn vết máu.
Ngay bên nốt ruồi đỏ như hạt son kia, lại càng thêm rực rỡ.
Cảnh Triều Triều như bị ma xui quỷ khiến, cúi đầu khẽ liếʍ đi vết máu ấy rồi mới buông cổ tay đối phương.
Chỉ đến khi bắt gặp ánh mắt Trì Vãn Chúc, cô mới nhận ra mình vừa làm gì.
Cảnh Triều Triều: "..."
Trong truyện, tuyến pheromone vốn là nơi riêng tư bậc nhất.
Nếu người lạ mà động vào, thường sẽ bị coi là quấy rối tìиɧ ɖu͙©, quay đầu lập tức bị tống vào đồn.
Cái đánh dấu tạm bợ vừa rồi, còn có thể xem như đang thực hiện nghĩa vụ trong hợp đồng.
Nhưng hành động sau cùng kia, quả thật chẳng cần thiết chút nào.
"Chỉ là phụ thuộc pheromone thôi." Trì Vãn Chúc thì chẳng bận tâm, còn chủ động giải thích.
Vì mắc chứng rối loạn tuyến, cô đã chủ động lẫn bị động tiếp nhận không ít kiến thức về giới thứ hai.
Dù là đánh dấu tạm, Alpha và Omega trong thời gian này cũng sẽ vì pheromone mà sinh thêm lệ thuộc.
Huống hồ, Trì Vãn Chúc là Omega cấp SS, Cảnh Triều Triều bị ảnh hưởng là chuyện tất nhiên.
"Thì ra vậy."
Cảnh Triều Triều nửa hiểu nửa không, chỉ trong vài tiếng đã nghe cả loạt khái niệm lạ hoắc.
Trì Vãn Chúc cầm điều khiển bên giường, bật máy lọc không khí.
Tiếng máy rì rì vang lên, chỉ mấy phút đã lọc sạch mùi pheromone nồng nặc trong phòng.
Nhưng chính vì vậy, Cảnh Triều Triều lại càng cảm nhận rõ ràng...
Trong cơ thể cô giờ đây, hương thông và brandy đã quyện chặt, gỗ xen lẫn rượu, hợp thành mùi vị đặc biệt.
Trên người Trì Vãn Chúc cũng vậy, toàn thân tràn ngập hương thông bá đạo.
Như muốn tuyên bố: Của tôi!
Cảnh Triều Triều gãi mũi, tự giác nói: "Tôi đi nấu ít nước."
Cả hai vừa rồi ra mồ hôi không ít, cần bù nước.
Trì Vãn Chúc gật nhẹ. Sau khi đối phương đi ra, cô khẽ chạm tuyến mình.
Mơ hồ sờ thấy dấu răng, nhưng không còn nhói đau nữa, mà là sự dễ chịu chưa từng có.
Cô rũ mắt nhìn ra ngoài, Alpha đang đứng cạnh ấm nước uống ừng ực nước lạnh.
Đợi nước sôi, hòa thêm nước lọc, thử nhiệt độ xong mới bưng về.
Lần đầu tiên, Trì Vãn Chúc thấy đề nghị của Kỷ Linh cũng không hẳn toàn ý kiến tệ.
Đưa ly cho Trì Vãn Chúc, Cảnh Triều Triều ngồi bên cạnh, nhìn cô nhấp nước từng ngụm nhỏ.
Sau gáy đã dán lại miếng cách ly chẳng rõ lấy từ đâu.
Lúc này cô mới ý thức ra, tuyến pheromone không thể để lộ tùy tiện.
Bèn sờ gáy mình, chỉ thấy mép miếng cách ly hơi cong, chắc bị Omega chạm vào lúc nãy.
May không ảnh hưởng gì, cô mới thở phào.
Ý nghĩ bay loạn trong đầu, phải về ôn lại kiến thức ABO cho cẩn thận.
Không khéo mai kia đi đường bị bắt vào đồn thì khổ.