Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phản Diện Ngu Ngốc [Vô Hạn]

Quyển 1 - Chương 55: Khóa phòng

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tiếng chuông cửa càng lúc càng dồn dập, Hạ Tiêu bực bội nhíu mày, nhặt con dao gọt hoa quả dưới đất lên rồi rời khỏi phòng ngủ.

Tay chân đều bị trói, Nghiêm Phụng Nam cử động có chút khó khăn. Trong góc phòng, Trì Vanh cũng đã nhắm hờ mắt, hơi thở yếu đi rõ rệt.

Nghiêm Phụng Nam có chút sốt ruột, không biết đang cọ vào thứ gì phía sau. Một lúc sau, gã đột nhiên cong ngón tay, lôi ra một chiếc ghim băng.

Gã ra hiệu với Ngu Tố: “Để tôi thử mở khóa xem.”

Ngu Tố lập tức hiểu Nghiêm Phụng Nam định làm gì.

“Vai của tôi là trộm mà.” Gã nhếch môi cười, linh hoạt bẻ thẳng chiếc ghim băng, sau đó chọc một đầu vào lỗ khóa của còng tay: “Mở khóa? Dễ như ăn kẹo.”

Gã đã sớm tìm được cách mở còng cho Ngu Tố, chỉ là khi nãy Hạ Tiêu vẫn ở trong phòng ngủ nên gã không có cơ hội lấy ghim băng mà thoi.

“Cạch.” Một tiếng động nhỏ vang lên, còng tay mở ra.

Ngu Tố nín thở, tim đập thình thịch, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng.

Nghiêm Phụng Nam đẩy cậu một cái.

“Cửa sổ phòng ngủ có thể mở ra, tôi vừa mới kiểm tra rồi. Bên ngoài có một chiếc quạt thông gió, êm có thể giẫm lên nó rồi nhảy ra hành lang.”

Gã nói rất nhanh, thỉnh thoảng còn liếc nhìn về phía cửa.

“Không còn thời gian nữa.” Nghiêm Phụng Nam giục: “Mau đi đi.”

Tầng này rất cao, Ngu Tố chỉ vừa đặt chân lên bệ cửa sổ đã cảm thấy chóng mặt.

Cậu vịn chặt khung cửa, một chân đã giẫm lên chiếc quạt thông gió bên ngoài, nhưng chân còn lại vẫn còn lơ lửng trên bệ.

“… Thế còn anh?” Ngu Tố bấu chặt vào cửa sổ, lúng túng hỏi.

Nghiêm Phụng Nam không trả lời.

Bên ngoài phòng ngủ, cửa chính phát ra tiếng trầm đυ.c, tiếp theo là tiếng bước chân của Hạ Tiêu ngày càng gần.

Nghiêm Phụng Nam cũng bắt đầu căng thẳng, lại vội đẩy cậu thêm một cái:

“Mau chạy đi!”

Từ cửa sổ nhìn ra xa, chỉ thấy khu chung cư bị sương mù dày đặc bao phủ. Ở đằng xa, ánh mặt trời lờ mờ xuyên qua từng lớp sương, tạo nên một khung cảnh vừa mơ mộng vừa kỳ dị.

Ống quần ngủ của Ngu Tố bị kéo cao lên, để lộ đôi chân trắng nõn, sáng rực đạp lên chiếc quạt thông gió.

Vì sương mù dày đặc, cậu thậm chí không thể đoán được mình đang ở tầng mấy, chỉ cần cúi đầu nhìn xuống sẽ chỉ thấy một vùng sương xám đặc quánh đang cuộn trào bên dưới.

… Giống như, chỉ cần rơi xuống sẽ lập tức bị sương mù nuốt chửng.

Cách chiếc quạt thông gió chỉ một bước chân là cửa sổ của cầu thang, chỉ cần bước tới, bám vào bệ cửa sổ là có thể thuận lợi vào bên trong.

Nhưng mà…

Ngu Tố nhắm chặt mắt, giọng run rẩy:

“Tôi… tôi thực sự sẽ không bị rơi xuống chứ?”

Giọng 08 vẫn lạnh nhạt như thường: [Chỉ cần cậu trượt chân, tôi sẽ lập tức mua đạo cụ từ cửa hàng.]

Nếu cứ tiếp tục chần chừ, cậu sẽ bị Hạ Tiêu bắt lại mất.

Gió lùa qua, tóc cậu bị thổi rối tung, mu bàn chân cọ lên lớp bụi bẩn trên vỏ ngoài của quạt thông gió, trên mặt cũng không biết bị bám bụi từ đâu, loang lổ vài vệt xám mờ.

Ngu Tố hít sâu một hơi, con tim trong l*иg ngực đập dồn dập, sau đó nhấc chân—

Với tới rồi!

Cảm giác chênh vênh biến mất, trái tim như treo lơ lửng trong cổ họng cuối cùng cũng rơi xuống đất, cả người cậu mềm nhũn, tay chân run rẩy bám chặt vào cửa sổ, vững vàng đặt chân vào trong.

Cầu thang của khu chung cư cũ kỹ được lát xi măng, Ngu Tố chân trần giẫm lên, cảm giác lạnh buốt chạy dọc bàn chân.

Trên tầng có một tờ giấy rách nát ghi số “9”, còn tầng dưới thì là một con số “8” bị xé mất một nửa, rơi lăn lóc trên mặt đất.

Nói cách khác, căn hộ của Trì Vanh và Hạ Tiêu đều ở tầng chín.

Không do dự thêm nữa, Ngu Tố chạy thẳng xuống dưới.

Không biết Hạ Tiêu đã dùng thủ đoạn gì, nhưng hiện tại toàn bộ tín hiệu trong tòa nhà đều bị chặn, chỉ có cách xuống dưới tìm người giúp đỡ, cậu mới có cơ hội gọi cảnh sát.

Do khu này đã được lên kế hoạch giải tỏa, nên từ tầng chín trở xuống gần như đều là những căn hộ bỏ hoang.

Không khí tràn ngập mùi bụi bẩn, Ngu Tố lấy tay che miệng mũi, vừa tránh giẫm phải những mảnh vụn sắc nhọn, vừa cố gắng dò tìm xem còn ai trong tòa nhà hay không.

Đến khi chạy xuống tầng một, cậu đã mệt đến mức thở không ra hơi.

“Cửa chính… bị khóa rồi…”

Lối ra bên ngoài ở tầng một bị chặn bởi một cánh cửa cuốn bị khóa chặt. Ngu Tố thử đẩy ra, nhưng cánh cửa không hề nhúc nhích.

Mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt đỏ bừng, từng giọt nhỏ xuống sàn.

“Phải làm sao bây giờ?” Ngu Tố hoảng loạn.

Kế hoạch ban đầu của cậu là tìm một người qua đường bên ngoài để cầu cứu, sau đó mượn điện thoại gọi cảnh sát. Như vậy, dù là Trì Vanh - kẻ giam giữ người trái phép, hay Nghiêm Phụng Nam - tên trộm, thậm chí là Hạ Tiêu - kẻ gϊếŧ người hàng loạt, tất cả bọn họ đều sẽ bị tống vào tù.
« Chương TrướcChương Tiếp »