Quyển 1 - Chương 54: Khóa phòng

Cậu bỗng im bặt, hai mắt trừng lớn.

Cằm bị người ta cưỡng chế nâng lên, ngay sau đó, cảm giác ấm áp phủ lên môi cậu.

Hạ Tiêu… Hạ Tiêu đang hôn cậu.

Bên tai dường như có tiếng gào thét của Nghiêm Phụng Nam, nhưng Ngu Tố chẳng nghe rõ, chỉ cảm thấy một luồng nhiệt nóng bừng dội thẳng lên đầu, mặt cậu lập tức đỏ rực.

Một con boss nhỏ chỉ chăm chăm hoàn thành nhiệm vụ như cậu, làm sao ngờ được bản thân sẽ bị cưỡng hôn.

Ngu Tố hoảng hốt muốn đẩy anh ta ra, nhưng bàn tay vừa chạm vào l*иg ngực rắn chắc kia đã lập tức bị người ta áp sát, hơi thở nóng rực phả lên mặt, như một luồng nhiệt xông thẳng vào người.

… Nóng quá.

Có lẽ vì bị hai người còn lại trong phòng làm phiền, Hạ Tiêu cau mày, bế thẳng Ngu Tố lên rồi bước ra ngoài.

“Rầm” một tiếng đóng sập cửa.

— Nhưng từ đầu đến cuối, môi anh ta vẫn dính chặt lấy môi Ngu Tố.

Boss nhỏ Ngu Tố hoàn toàn bị hôn đến mụ mị, môi bị mυ"ŧ đến sưng đỏ, vương một lớp hồng ửng như vừa bị bắt nạt.

Mãi đến khi đầu óc cậu choáng váng, suýt chút nữa lăn ra ngất, Hạ Tiêu mới rủ lòng thương, buông cậu ra.

“… Anh hôn tôi làm gì?” Ngu Tố che chặt miệng, lùi ra xa một chút, cảnh giác nhìn Hạ Tiêu: “Không được hôn nữa.”

Cậu vẫn chưa quên người này là một kẻ gϊếŧ người, kẻ thích lừa nạn nhân rồi cuối cùng kết liễu họ.

Hạ Tiêu dùng ngón tay cái lau nhẹ khóe môi, không biết nghĩ đến điều gì, ánh mắt anh ta càng tối, bất ngờ ghé sát vào người cậu, khẽ ngửi một hơi:

“Miệng cũng xịt nước hoa à? Sao thơm vậy?”

Nghe thấy câu hỏi quen thuộc này, Ngu Tố vừa xấu hổ vừa tức giận, trừng mắt nhìn anh ta:

“Ai xịt nước hoa chứ?!”

“Đã chọn tôi rồi, thì tôi lấy một chút thù lao cũng không quá đáng chứ?” Hạ Tiêu ra vẻ nghiêm túc, ngón tay chậm rãi vuốt ve môi cậu: “Hôn một cái đã không vui rồi, vậy sau này phải làm sao đây?”

Vì bị nụ hôn bất ngờ làm xao nhãng, Ngu Tố hoàn toàn quên mất nhiệm vụ của mình.

Cậu sững sờ, khuôn mặt ngơ ngác:

“… Sau này gì cơ?”

Hạ Tiêu suýt nữa bị câu hỏi này chọc cho tức chất.

Anh ta vẫn chưa quên lựa chọn đầu tiên của Ngu Tố là Nghiêm Phụng Nam, lúc này sắc mặt lạnh băng, nhưng lời nói thốt ra thế nào cũng thấy kỳ lạ:

“Giả bộ cái gì? Em đã ngủ với Trì Vanh lâu như vậy rồi, còn giả thuần khiết làm gì?”

Lời nói nghe thì gai góc, nhưng mùi ghen tuông lại nồng đến mức không thể che giấu nổi.

Ngu Tố càng tức giận hơn, nhưng vẫn e ngại thân phận của Hạ Tiêu, chỉ có thể uất ức nuốt cục tức vào trong.

“… Tôi không có giả vờ.” Cậu lí nhí phản bác: “Cũng… cũng chưa từng ngủ với Trì Vanh…”

Nhưng câu này nghe thế nào cũng không đáng tin.

Một người vừa thấy chồng phá sản liền lập tức ly hôn, sau đó ở bên ngoài ong bướm bay lượn, đợi đến khi chồng giàu có trở lại thì nhanh chóng tái hợp, đồng thời vứt bỏ tất cả các “kẻ dự bị”, làm gì có chuyện đến giờ vẫn chưa ngủ với ai được?

Ngu Tố cũng rất oan ức, thân phận này chỉ là vai diễn trong phó bản thôi, có liên quan gì đến cậu đâu.

Nhưng vấn đề là, cậu không thể xác định Hạ Tiêu rốt cuộc là người chơi hay NPC, chắc chắn không thể để lộ thông tin này.

Nghĩ đến bốn nhiệm vụ cá nhân của mình vẫn chưa có cái nào tiến triển, Ngu Tố hít sâu một hơi, chậm rãi nói:

“Dù sao… tôi đã chọn anh rồi, theo quy tắc trò chơi anh vừa nói, bây giờ anh không thể động đến hai người kia.”

“Em thật sự không hiểu hay giả vờ không hiểu?” Hạ Tiêu tức đến mức mạch xanh trên trán giật giật: “Bây giờ em vẫn chưa nhận ra sao? Trong ba bọn tôi, chỉ có một người có thể sống.”

Anh ta nhìn sâu vào mắt Ngu Tố, giọng điệu bình tĩnh, nhưng lời nói lại khiến người nghe tim đập thình thịch:

“Nhất là Trì Vanh, tôi sẽ không để anh ta còn sống rời khỏi căn phòng này.”

Ngu Tố căng thẳng siết chặt lòng bàn tay.

Chuyện này… giống như yêu cầu nhiệm vụ?

Là trùng hợp ư?

Nhiệm vụ cá nhân của Nghiêm Phụng Nam chính là loại bỏ Hạ Tiêu, còn Trì Vanh sớm đã ôm hận với Nghiêm Phụng Nam, giờ Hạ Tiêu lại chỉ đích danh muốn gϊếŧ Trì Vanh…

Hoàn toàn trùng khớp với ba nhiệm vụ cá nhân của cậu.

Trong lúc cậu còn đang sững sờ, cánh cửa phòng ngủ đã bị Nghiêm Phụng Nam đâm đến sắp bung ra.

Hạ Tiêu không còn kiên nhẫn, vừa định đứng dậy đạp cửa lôi gã ra đấm thêm một trận, thì chuông cửa đột nhiên vang lên.

Anh ta lập tức quay phắt đầu nhìn về phía Ngu Tố.

Bầu không khí thay đổi trong nháy mắt, ánh mắt Hạ Tiêu trở lại vẻ lạnh lẽo, anh ta vươn tay chộp lấy Ngu Tố, đá tung cửa phòng ngủ rồi ném cậu trở lại trong đó.

“Tiểu Tố!”

Nghiêm Phụng Nam đột nhiên lao tới, nhưng bị Hạ Tiêu dùng khuỷu tay thúc mạnh, ngã lăn xuống sàn.

“Im lặng.” Hạ Tiêu nheo mắt, ánh nhìn lướt qua ba người trong phòng, giọng lạnh tanh: “Không được phát ra bất kỳ tiếng động nào.”