Nó nhớ đến lần trước, ký chủ quay lại cứu Lâu Phóng thì không khỏi thở dài.
... Không chỉ ngốc, mà còn có máu thánh mẫu nữa.
Bị hệ thống vạch trần suy nghĩ, Ngu Tố vô thức nắm chặt vạt áo, dường như cũng cảm thấy có chút xấu hổ, cúi đầu nhỏ giọng hỏi:
“… Có thể không?”
Mặc dù 08 đã nhiều lần giải thích với cậu rằng NPC chỉ là một chuỗi mã không có sự sống, nhưng Ngu Tố vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.
— Cậu không thể coi Trì Vanh chỉ là một NPC được lập trình sẵn.
Khi Ngu Tố còn đang do dự, Trì Vanh ở phía đối diện vừa rút nhát dao thứ ba khỏi bụng dưới.
Đã chịu ba vết đâm, cơ thể hắn lảo đảo, chỉ có thể miễn cưỡng dựa vào tường.
Bức tường dán giấy bị hắn dựa vào cọ ra vết máu lớn, hơi thở yếu ớt, ngay cả bàn tay cầm dao cũng bắt đầu run rẩy.
Ngay lúc Ngu Tố đang lưỡng lự không biết có nên ngăn Trì Vanh đâm nhát thứ tư hay không thì giọng nói của hệ thống chính đột ngột vang lên bên tai:
[Tiến độ nhiệm vụ chính đã đạt 80%]
[Nhiệm vụ cá nhân 4: Sử dụng kẻ dự bị số 2 để loại bỏ chồng.]
[Lưu ý: Khi nhiệm vụ chính chưa hoàn thành, thực hiện nhiệm vụ cá nhân có thể dẫn đến thất bại.]
Không biết có phải hệ thống cố ý hay không, nhưng ngay lúc Ngu Tố còn đang do dự, nhiệm vụ cá nhân lại cứ thế xuất hiện chẳng cần đến một chút giằng co nào.
Máu thánh mẫu vừa mới thức tỉnh đôi chút, lập tức nguội lạnh khi đối mặt với nhiệm vụ cá nhân.
[Chỉ khi hoàn thành tất cả nhiệm vụ cá nhân mới được tính là vượt ải,] 08 không quên nhắc nhở, hoặc có lẽ là cảnh cáo: [Đây là phó bản đầu tiên của cậu, đừng bỏ lỡ cơ hội vượt ải tốt thế này.]
Ý của nó là, phó bản tân thủ vốn đã là phó bản dễ kiếm điểm nhất, nếu ngay cả phó bản đầu tiên cũng bị trừ điểm, vậy thì những lần sau chỉ càng bị hệ thống chính xếp vào các phó bản có tỷ lệ tử vong cao hơn.
Ngu Tố lập tức hoảng sợ:
“… Nhưng mà, ba nhiệm vụ này làm sao có thể hoàn thành hết được chứ? Rõ ràng là không thể hoàn thành cả ba nhiệm vụ mà…”
Bảo Hạ Tiêu loại bỏ Trì Vanh, Trì Vanh loại bỏ Nghiêm Phụng Nam, Nghiêm Phụng Nam loại bỏ Hạ Tiêu…
Chỉ cần hoàn thành một nhiệm vụ, thì trong hai nhiệm vụ còn lại, chắc chắn sẽ có một cái không thể thực hiện được.
Trừ khi…
Bộ dạng của Trì Vanh lúc này thực sự thảm đến nỗi không nỡ nhìn, nhưng ngoài Ngu Tố ra, hai người còn lại dường như rất vui vẻ khi được chứng kiến hắn tự đâm mình đến chết.
Hạ Tiêu đứng thẳng bất động, thậm chí đã bắt đầu nở một nụ cười lạnh lùng.
Nếu không có Trì Vanh… Hạ Tiêu u ám nghĩ, nếu không phải vì Trì Vanh quay lại với Ngu Tố, thì anh ta đã sớm có được cậu rồi.
Lưỡi dao nhắm thẳng vào ngực, Trì Vanh hít sâu một hơi, sắc mặt trắng bệch, giơ dao lên định đâm xuống.
“Đợi đã.”
Trì Vanh như bị bấm nút tạm dừng, con dao “keng” một tiếng rơi xuống sàn.
Nghiêm Phụng Nam khẽ kéo Ngu Tố: “Sao vậy?”
Cả ba người đồng loạt nhìn về phía cậu, Ngu Tố căng thẳng đến mức hai tay siết chặt vào nhau, cổ tay động đậy khiến còng tay phát ra tiếng vang lanh lảnh.
Làn da trắng mịn như tuyết, tỏa ra hương thơm ngọt ngào mê hoặc, nhưng gương mặt lại mang nét ngây thơ không hay biết chuyện gì, cứ thế vừa khua khua đôi còng tay vừa tiến về phía người đàn ông trước mặt.
Ba người đều chăm chú nhìn Ngu Tố, nhưng trong ánh mắt lại mang những cảm xúc khác nhau.
Hạ Tiêu đối diện với cậu, trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng vành tai đã đỏ bừng, hoàn toàn bán đứng tâm trạng của anh ta.
Ngu Tố rất sợ, đối diện với vẻ mặt dữ dằn của Hạ Tiêu, cậu vô thức run rẩy, nhưng đôi mắt đen nhánh vẫn phủ một lớp hơi nước, ngước lên nhìn anh ta, giọng nói nhỏ yếu:
“Tôi… tôi hối hận rồi.”
Ôi trời, ngay cả nói chuyện cũng lắp bắp mất rồi.
Hạ Tiêu nghiêng đầu.
“Hối hận?” Anh ta cười nhạt, dưới hàng chân mày sắc bén là đôi mắt tối sâu thẳm như vực sâu: “Giờ hối hận đã muộn rồi, đã đưa ra lựa chọn thì phải—”
“Tôi chọn anh.”
Góc phòng, Trì Vanh dường như muốn nói gì đó, nhưng còn chưa kịp thốt lên một chữ thì phải ôm chặt lấy miệng, ho dữ dội, máu loang ra theo kẽ tay.
Nghiêm Phụng Nam nghe thấy câu nói của Ngu Tố.
“Tiểu Tố, em đang làm cái gì vậy?!” Gã bật dậy, giãy giụa nhảy lên với đôi chân bị trói chặt, trông như một con tôm chết bị rút sạch dây thần kinh, nhưng vẫn tức giận nói: “Em không thể thay đổi lựa chọn… không thể làm như vậy…”
Hạ Tiêu bực bội không chịu nổi, giơ nắm đấm thụi thẳng một cú, lại lần nữa đấm gã lăn xuống sàn.
Hàng chân mày đen rậm khẽ nhíu lại, Hạ Tiêu cụp mắt xuống, yết hầu khẽ chuyển động, giọng khàn đi: “… Chọn tôi?”
“Không… không được sao?” Ngu Tố lo lắng nhìn anh ta, đôi mắt vì căng thẳng mà tròn xoe: “Tôi thấy vẫn được mà… Trì Vanh vẫn chưa hoàn thành yêu cầu của anh…”