Quyển 1 - Chương 52: Khóa phòng

Con dao trong tay “keng” một tiếng rơi xuống sàn.

Ngu Tố không dám nhặt lại, hai tay bị còng buông thõng bất lực, những lọn tóc rối bời che mất tầm nhìn của cậu.

Một nhát xuyên thành hai lỗ, vậy muốn đủ mười tám lỗ thì phải đâm chín nhát.

Mà trên cơ thể con người, vị trí có thể chịu vết thương đâm xuyên qua là có hạn. Nếu bị đâm chín nhát, chắc chắn không thể sống.

Hạ Tiêu muốn người ta tự đâm chính mình đến chết.

Đây vốn dĩ là phương án do Trì Vanh đề xuất, nhưng giờ lại do Hạ Tiêu đổi luật, khiến hắn cũng bắt đầu do dự.

Nếu… nếu cục cưng không chọn hắn thì sao?

Suy nghĩ ấy bất chợt lóe lên trong đầu Trì Vanh.

Vậy thì hắn cũng chẳng cần sống nữa.

Nghiêm Phụng Nam thì chỉ khựng lại trong giây lát, sau đó lại trả lời rất nhanh:

“Tiểu Tố, em cứ chọn đi, chỉ cần đừng chọn Hạ Tiêu, những chuyện khác không cần lo.”

Gã âm thầm tính toán.

Hai người kia đều là NPC, chỉ cần Ngu Tố chọn gã, vậy thì gϊếŧ Trì Vanh cũng là kết cục tốt đẹp nhất.

Lúc này, điều quan trọng cần cân nhắc nhất ngược lại chính là Hạ Tiêu.

Nghiêm Phụng Nam lặng lẽ quét mắt nhìn về phía cái bàn trong phòng ngủ, ánh mắt dừng lại trên hộp ghim băng còn nguyên vẹn.

Hạ Tiêu cố tình bày ra trò chơi này, chắc chắn không có ý định thả người.

Ba ánh mắt đồng loạt đổ dồn vào Ngu Tố, cậu bỗng có cảm giác như tính mạng của tất cả bọn họ đang nằm trong tay mình.

“Tôi phải chọn ai đây…” Ngu Tố cuống quýt gọi hệ thống: “Không lẽ phải chọn Hạ Tiêu thật sao?”

[Nghiêm Phụng Nam là người chơi.]

Hệ thống 08 chỉ nói đúng một câu như vậy.

Là người chơi, nghĩa là nếu chết trong phó bản, cũng sẽ chết vĩnh viễn trong thế giới vô hạn.

Trì Vanh… khả năng cao là NPC.

Sinh mạng của NPC và sinh mạng của người chơi, cái nào quan trọng hơn?

Ngu Tố đột nhiên không dám ngẩng đầu nhìn Trì Vanh nữa.

Chỉ là một chuỗi mã hóa mà thôi… chỉ là một chuỗi mã hóa mà thôi…

Cậu điên cuồng tự thôi miên chính mình, cậu im lặng rất lâu, cuối cùng mới cúi đầu, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, chậm rãi thốt ra mấy chữ.

“Tôi chọn… Nghiêm Phụng Nam.”

Nghiêm Phụng Nam ngây người và ngay sau đó là niềm vui sướиɠ trào dâng.

Hạ Tiêu hành động rất nhanh, bước lên nới lỏng dây trói trên tay Trì Vanh.

Mà Trì Vanh sau một hồi im lặng, không biết đang nghĩ gì, bỗng hắn chủ động nhặt con dao trên sàn lên.

Hắn nhìn Ngu Tố - người vẫn cúi đầu không nói gì bằng ánh mắt phức tạp, rồi đột nhiên nâng mũi dao nhắm thẳng vào đùi mình, cánh tay mạnh mẽ giáng xuống.

“Đây là nhát đầu tiên.”

Lưỡi dao đâm xuyên da thịt, hai vết thương đỏ lòm loang ra trên đùi, máu thịt rách toạc phơi bày cả xương trắng bên trong.

Cơn đau dữ dội khiến sắc mặt Trì Vanh tái nhợt đến đáng sợ.

Vết máu do Nghiêm Phụng Nam để lại còn chưa kịp lau sạch, chỉ trong chớp mắt, căn phòng ngủ lại một lần nữa chìm vào mùi máu tanh nồng.

Ngu Tố cảm thấy dạ dày cuộn trào, suýt nữa nôn hết số thức ăn ít ỏi vừa mới nuốt vào.

“Có thể chặn khứu giác của tôi không?” Cậu lấy tay che miệng mũi, hỏi 08: “Khó chịu quá.”

Đèn tín hiệu trên 08 chớp nhẹ: [Tạm thời chưa có chức năng này.]

[Nhưng có thể làm mờ vết thương.]

Ngay khi 08 dứt lời, Ngu Tố liền thấy vết thương trên đùi Trì Vanh bị làm mờ bởi lớp hiệu ứng khối mờ.

Nhưng đây mới chỉ là nhát dao đầu tiên, theo yêu cầu của Hạ Tiêu, vẫn còn tám nhát nữa mới có thể kết thúc.

Trì Vanh giơ dao lên một lần nữa, đôi mắt nhìn chằm chằm Ngu Tố, nhưng động tác lại dứt khoát, lưỡi dao thẳng tay đâm sâu vào bên hông.

Một nhát xuyên thành hai lỗ.

Ngu Tố đột nhiên cảm thấy khó chịu.

Cậu dụi dụi mắt, muốn xua đi cảm giác cay cay dâng trào bên hốc mắt, nhưng càng dụi khóe mắt càng đỏ, hàng mi dày rậm dần bị thấm ướt.

[Đừng nhìn nữa.]

Hệ thống 08 đột ngột lên tiếng.

Thế nhưng lần này, Ngu Tố không làm theo lời khuyên của 08.

“... NPC cũng sẽ chết sao?” Cậu chợt hỏi một câu không đầu không đuôi.

[Theo lý thuyết, NPC không tồn tại cái gọi là chết theo sinh học.] 08 ngập ngừng một chút rồi tiếp tục:

[NPC trong thế giới vô hạn thực chất chỉ là một chuỗi mã được lập trình thành hình ảnh, tất cả hành vi và kết cục của họ đã được định sẵn. Khi người chơi hoàn thành phó bản, tất cả NPC trong phó bản đó cũng sẽ bị đóng băng lại.]

“Nhưng Trì Vanh thật sự là NPC sao?” Ngu Tố nhắm mắt lại, mà lúc này, đối diện cậu, Trì Vanh đã nâng dao lần thứ ba: “... Lỡ như không phải thì sao?”

[Nếu anh ta là người chơi giả mạo, thì đến lúc này hẳn đã bại lộ thân phận; nếu là một người chơi cao cấp đang ở chế độ NPC, thì chỉ đâm vài nhát thôi, không đủ bị nguy hiểm đến tính mạng vì hầu hết người chơi cấp cao đều có đạo cụ bảo vệ mạng sống.]

Trong không gian vang lên tiếng điện lưu nhỏ, hệ thống 08 im lặng rồi đột nhiên hỏi: [Cậu muốn cứu hắn sao?]