Quyển 1 - Chương 51: Khóa phòng

Hạ Tiêu không thèm nhìn gã, chỉ rũ mắt nhìn chằm chằm Ngu Tố.“Nếu đã khỏi bệnh thì lại đây, chúng ta chơi một trò chơi đi.”

Lưỡi dao phản chiếu đôi mắt đen thẳm của anh ta.

“Mẹ kiếp, thằng điên này!” Nghiêm Phụng Nam tức giận chửi ầm lên: “Chơi cái trò chó gì của mày, thả bọn tao—”

Bỗng, cổ họng như bị bóp nghẹt, gã im bặt.

Hạ Tiêu ngồi xổm xuống, cầm con dao tiến lại gần Ngu Tố.

Sống lưng Ngu Tố lạnh toát, từng sợi lông tơ dựng đứng, cậu căng thẳng đến mức thẳng lưng cứng đờ, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

“… Đừng gϊếŧ tôi.” Cậu dè dặt cầu xin, giọng run run: “Có thể… đừng gϊếŧ tôi được không…”

Hạ Tiêu không đáp ngay, chỉ lặng lẽ cúi mắt, chậm rãi chơi đùa con dao trên tay: “Không gϊếŧ em.” Anh ta nhàn nhạt nói: “Nhưng em phải chơi một trò chơi.”

Anh ta nghiêng đầu, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

“Ngu Tố, chọn đi.” Hạ Tiêu gọi thẳng tên cậu, lạnh lùng nói: “Trong ba người chúng tôi, hôm nay em phải chọn một người.”

“Chỉ được chọn một.”

Ngu Tố bàng hoàng, đôi môi khẽ hé mở, để lộ hàng răng trắng ngần bên trong: “... Cái gì?”

“Trong căn phòng này, ngoài em ra, hoặc là chỉ có một người được sống, hoặc là cả ba người.” Hạ Tiêu nói: “Chỉ cần em chọn một trong hai người bọn họ, thì hai người còn lại sẽ phải chết.”

Không gian chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc.

“Vậy… vậy nếu tôi muốn tất cả đều sống thì sao…” Giọng Ngu Tố nhỏ dần, cậu sắp khóc đến nơi rồi.

Dù nhiệm vụ cá nhân của cậu là—

Hạ Tiêu bỗng bật cười: “Chọn tôi, cả hai người bọn họ đều có thể sống.”

Đây vốn dĩ là một tin tức đáng mừng cho hai người kia, nhưng khi nghe thấy lời này, sắc mặt của Nghiêm Phụng Nam và Trì Vanh lại càng thêm khó coi.

Rõ ràng có ba lựa chọn, nhưng chỉ khi chọn Hạ Tiêu thì tất cả mới có thể sống.

Nghiêm Phụng Nam nghiến răng: “Mẹ kiếp, mày cố tình đúng không?!”

Gã quay đầu lại, vẻ mặt nghiêm túc: “Tiểu Tố, đừng nghe nó nói, chúng ta không chơi trò này.”

Hạ Tiêu nhướng mày: “Có chơi hay không đâu phải do mày quyết định.”

Nói xong, anh ta không cho cậu cơ hội phản kháng, trực tiếp nhét con dao vào lòng bàn tay Ngu Tố. Lúc vô tình, lòng bàn tay ướt mồ hôi của cậu cũng dính lên tay anh ta.

“Hơi run đấy nhỉ?” Hạ Tiêu cười nhạt: “Sợ thì chọn tôi đi, vậy thì chẳng ai phải chết cả.”

Ngu Tố nắm cán dao, ngón tay vô lực, suýt thì làm rơi mất.

Bên cạnh, Nghiêm Phụng Nam gào lên: “Mẹ kiếp, đừng có dọa Tiểu Tố, có giỏi thì động vào tao này!”

Hạ Tiêu chẳng thèm để ý đến gã, chỉ chậm rãi nói chuyện với Ngu Tố:

“Nếu em không muốn chọn tôi, vậy thì chỉ vào một trong hai người bọn họ, sau đó đâm người còn lại một nhát.”

Anh ta, vô cùng tự tin.

Ngu Tố sợ chết, lại càng không dám cầm dao gϊếŧ người, trong tình huống này, cậu không còn lựa chọn nào khác.

Cậu căng thẳng đến mức mặt mày đỏ bừng, hơi thở nóng hổi, tầng hồng mỏng lan ra tận dái tai.

Đôi mắt cậu chỉ còn sự hoảng loạn, thấp thỏm nhìn về phía Hạ Tiêu, trong đáy mắt còn ẩn chứa chút cầu xin.

Đừng bắt tôi chơi trò chơi này…

Ngu Tố không dám nhìn vào lưỡi dao sắc lạnh trong tay, trong đầu ong ong trống rỗng.

“Chỉ là đâm một nhát thôi, có gì mà phải sợ?” Hạ Tiêu nhếch môi cười, nhưng đáy mắt lại chẳng có chút ý cười nào: “Tôi đã để lại đường lui cho em rồi, chỉ cần chọn tôi—”

“Đừng chọn Hạ Tiêu.”

Một giọng nói cất lên, cắt ngang lời anh ta.

Hạ Tiêu lạnh lùng quay đầu nhìn qua, Trì Vanh đang tựa vào góc tường, đôi mắt khóa chặt trên người Ngu Tố: “Đừng chọn cậu ta.”

Hạ Tiêu tức đến phì cười: “Anh tự tin thế à? Tự tin rằng cậu ta sẽ chọn anh, chứ không phải Nghiêm Phụng Nam sao?”

Trì Vanh mím môi, nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi gương mặt Ngu Tố.

Đây là người tôi yêu, sao em ấy có thể không chọn tôi?

Nhưng Ngu Tố, đứng trước ánh nhìn chằm chằm của hai người đàn ông, ngay cả cầm dao cũng cẩn thận đến mức run tay.

“Nhưng… nhưng tôi không dám…” Cậu hoảng loạn nhìn về phía Hạ Tiêu, lắc đầu nguầy nguậy, từng lọn tóc mềm mại rơi xuống che khuất gương mặt nhỏ nhắn: “Đừng bắt tôi dùng dao…”

“Vậy thì để bọn anh tự làm.” Trì Vanh nhìn lướt qua Nghiêm Phụng Nam, đối phương vẫn im lặng, hắn lại quay về phía Ngu Tố, giọng trầm thấp:

“Chỉ cần em chọn một người, người còn lại sẽ tự mình ra tay.”

Nói ra câu này, trong mắt Trì Vanh thậm chí còn tồn tại sự tự tin không dễ nhận thấy.

Để Nghiêm Phụng Nam tự đâm, tốt nhất là đâm chết ngay tại chỗ.

Dường như Hạ Tiêu đã nhìn thấu suy nghĩ của Trì Vanh, lập tức xen vào bổ sung:

“Tự đâm thì không đơn giản là đâm một nhát như Ngu Tố ra tay đâu.”

“Ý mày là gì?” Nghiêm Phụng Nam lúc trước còn cân nhắc khả năng giành dao gϊếŧ người, giờ thấy hai người này thật sự muốn chơi trò chơi, cũng không khỏi nghiêm túc lại: “Đừng có giở trò.”

“Tự đâm chín nhát, mười tám lỗ.”