Nhớ lại chuyện trước đây, Ngu Tố xòe lòng bàn tay, tự kiểm tra nhiệt độ cơ thể.
… Đúng là có hơi sốt.
Thật khó chịu.
Ngu Tố bực bội thấy rõ.
Hạ Tiêu thật phiền phức, chẳng biết chăm sóc người ta gì cả.
Có lẽ vì đầu óc đang quay cuồng, Ngu Tố nghĩ vậy rồi quên cả sợ hãi, cứ thế mà nói thẳng ra.
“… Anh phiền chết đi được.” Cậu trừng anh ta, đôi mắt ngậm nước trông chẳng có chút uy hϊếp nào: “Tôi đã nói là không ăn, không ăn! Còn để tay ở đó làm gì?”
Hệ thống 08 sững sờ: [Cậu trở mặt nhanh thật đấy?]
Ngu Tố bị bệnh là tính tình lại thất thường, nói chuyện với 08 cũng chẳng khách sáo:
“Lúc ốm mà còn dám chọc tôi thì cẩn thận, ngay cả cậu tôi cũng chửi đấy.”
08: […?]
Còn bảo mình không nhõng nhẽo?
Thế này không phải nhõng nhẽo thì là gì?
Không chỉ nhõng nhẽo mà còn ngang ngược.
Hạ Tiêu bất ngờ bị Ngu Tố mắng thẳng vào mặt, nhất thời không kịp phản ứng, theo bản năng rút tay về theo lời cậu.
Vài giây sau, anh ta mới nhận ra bản thân vừa bị Ngu Tố dắt mũi.
Trì Vanh ở bên cạnh chỉ lạnh lùng cười khẩy, trong mắt toàn là vẻ châm chọc.
“Không ăn thì thôi.” Nụ cười trên mặt Hạ Tiêu dần biến mất, anh ta tiện tay rút một tờ khăn giấy, cẩn thận lau sạch mật ong trên tay.
Nhưng Ngu Tố lúc này đ rảnh để ý đến hắn.
Hai tay Ngu Tố vẫn bị còng, giữ nguyên một tư thế trong thời gian dài nên cánh tay tê cứng, chỉ cần cử động một chút liền đau nhức.
… Khó chịu quá.
Sau khi trút giận lên Hạ Tiêu, Ngu Tố hoàn toàn mất hết sức lực.
Trong lúc mơ hồ, có một bàn tay đặt lên trán cậu, sau đó cằm cậu bị nâng lên, dùng lực ép cậu mở miệng.
Hai viên thuốc bị nhét vào miệng, người kia thậm chí còn đẩy lưỡi cậu ra, nhét viên thuốc xuống họng.
Miệng cốc thủy tinh chạm vào môi, dòng nước ấm áp chậm rãi chảy qua cổ họng, cuốn theo viên thuốc dưới lưỡi trôi xuống.
Hình như có tiếng cãi vã của hai người đàn ông văng vẳng bên tai, Ngu Tố khó chịu cau mày, thế giới xung quanh lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Hình như cậu được ai đó bế lên, phía sau đầu tựa vào bờ ngực rộng rãi, hơi ấm bao bọc toàn thân cậu.
Trước mũi còn phảng phất mùi máu tanh nhàn nhạt— là máu của Nghiêm Phụng Nam.
… Nghiêm Phụng Nam sẽ chết sao?
Ý thức dần chìm vào bóng tối, Ngu Tố nghĩ vậy.
…
Trong không gian tối đen, “tách” một tiếng, đèn trong phòng sáng rực.
Ngu Tố bị ánh sáng làm chói mắt, cậu chậm rãi mở mắt, đập vào tầm nhìn là một gương mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
“Tỉnh rồi à.” Nghiêm Phụng Nam vẫn cười tùy tiện như trước, chỉ là trên mặt thêm hai quầng thâm đen sì, trông có chút buồn cười: “Ừm, hạ sốt rồi.”
“Bỏ cái tay của mày xuống.” Trì Vanh bị trói chặt, chỉ có thể giãy giụa trong vô vọng, giọng lạnh băng: “Mày là cái gì chứ?”
Máu khô trên mặt Nghiêm Phụng Nam đã được lau sạch, nhưng quần áo vẫn bết lại, trông nhếch nhác không ít.
“Nếu nói về ai đến trước,” Nghiêm Phụng Nam nhếch môi cười trào phúng: “thì tôi mới là người đầu tiên ở bên Tiểu Tố.”
Mặt Trì Vanh tối thui, hung hăng trừng mắt với Nghiêm Phụng Nam, bây giờ hắn chỉ muốn xé xác gã ra rồi đút cho chó ăn mà thôi
Nghiêm Phụng Nam thấy mình chiếm thế thượng phong, khóe miệng càng nhếch cao đắc ý, còn định buông thêm vài câu châm chọc thì cửa phòng ngủ đột ngột bị đẩy ra.
Hạ Tiêu vẫn giữ vẻ ngoài lịch sự chỉn chu, nhưng trên tay lại cầm theo một con dao.
Cả ba người trong phòng đều nhìn chằm chằm con dao trên tay anh ta.
Trong một khoảnh khắc, không ai lên tiếng.
Ngu Tố bị người ta ép uống thuốc, ngủ một giấc dậy tinh thần đã khá hơn nhiều, chỉ là tay chân vẫn chưa hồi phục sức lực.
Hạ Tiêu ném con dao xuống ngay trước mặt cậu.
Con dao gọt hoa quả rơi xuống đất, phát ra âm thanh chói tai. Lưỡi dao sắc bén phản chiếu khuôn mặt của Ngu Tố.
Cậu theo phản xạ lùi về sau.
Bên cạnh, Nghiêm Phụng Nam cau mày nhìn chằm chằm Hạ Tiêu: “Mẹ kiếp, anh định làm gì thế hả?!”