Quyển 1 - Chương 49: Khóa phòng

Gã ho khan, trong cổ họng lẫn cả mùi máu tanh, nhưng vẫn tiếp tục nói:

“Trên tay anh dính bao nhiêu máu người… khụ khụ… Tiểu Tố sợ anh còn không kịp, làm sao có thể thích anh được?”

Những lời này đã chọc giận Hạ Tiêu.

Hạ Tiêu túm lấy Nghiêm Phụng Nam, giơ nắm đấm giáng thẳng xuống mắt gã.

Nắm đấm va chạm vào da thịt phát ra âm thanh trầm đυ.c. Nghiêm Phụng Nam rõ ràng bị đánh rất nặng, đầu gã theo lực đánh ngửa ra sau.

Sau khi bị ném xuống đất, cổ họng gã khẽ động, rồi phun ra một ngụm máu tươi.

Hạ Tiêu nghiêng đầu, đuôi mắt liếc qua, dưới hàng chân mày sắc bén chỉ là một mảng băng lãnh sâu thẳm.

Ngu Tố hoảng hốt muốn chạy đến bên Nghiêm Phụng Nam, nhưng lại bị Hạ Tiêu một tay nắm lấy mắt cá chân, kéo lê trên sàn, lôi thẳng vào trong lòng anh ta.

“Trốn cái gì.”

Ngu Tố hít một hơi thật sâu, đôi chân trần lộ ra ngoài vô tình chạm vào vệt máu trên sàn, khuỷu tay cũng bị vấy bẩn bởi những vệt đỏ loang lổ.

Cơ thể cậu đã nhuộm máu của người đàn ông bẩn thỉu kia, vậy mà vẫn mang theo mùi hương chết tiệt này.

Không phải mùi khiến người ta thèm ăn, mà là một loại hương khiến du͙© vọиɠ nguyên thủy nhất trỗi dậy.

Cảm giác nóng rực đáng xấu hổ dâng trào trong người Hạ Tiêu.

Anh ta dùng ngón tay nâng cằm Ngu Tố, không cho cậu phản kháng mà kéo thẳng vào lòng. Bàn tay anh ta từ tốn lau đi vệt bụi trên má cậu, nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi gương mặt ấy.

Gương mặt xinh đẹp, mong manh này, không biết đã khơi gợi bao nhiêu ý tưởng tục tĩu trong đầu đám đàn ông khác.

Ngu Tố không hề nhận ra động tác mập mờ của Hạ Tiêu, chỉ tưởng hắn xử lý xong Nghiêm Phụng Nam thì quay sang hành hung mình.

Hàng chân mày của Hạ Tiêu giật mạnh vài cái, bàn tay siết chặt:

“Bày ra vẻ mặt này là có ý gì?” Giọng anh ta lạnh như băng: “Tưởng ai cũng sẽ bị gương mặt này mê hoặc? Cho rằng chỉ cần có một gương mặt đủ lẳиɠ ɭơ là có thể khiến người khác mềm lòng, yêu thương cưng chiều em, đúng không?”

[Anh nói đúng.]

[Nhưng mà, khuôn mặt của bé con vốn dĩ là như vậy mà (vô tội) (đáng thương)]

[Thôi thừa nhận là anh mềm lòng đi]

[Mềm lòng gì mà lại cứng rồi]

[Mới vào, cho hỏi phong cách của livestream này vẫn luôn như vậy à?]

[Đúng rồi, cứ quen dần đi (vỗ vai) (thở dài)]

Đầu Ngu Tố nặng trĩu, vì cảm lạnh mà mũi bị nghẹt, hô hấp không thông. Nghe thấy câu chất vấn cậu Hạ Tiêu, cậu chỉ có thể yếu ớt lắc đầu.

Người đầu tiên nhận ra tình trạng bất thường của cậu là Trì Vanh.

“Buông em ấy ra ngay!” Trì Vanh quát lớn: “Thằng ngu này, không thấy Ngu Tố không khỏe hả?!”

Hai cổ tay bị dây trói chặt đến bầm đen, hắn cố vùng vẫy nhưng không thoát ra được, chỉ có thể ngồi dưới đất, chửi thẳng vào mặt Hạ Tiêu.

Lúc này, Hạ Tiêu mới dần nhận ra sự khác lạ của Ngu Tố.

Có lẽ do bị bỏ đói quá lâu, hoặc cũng có thể là do sốt cao, cậu bắt đầu xuất hiện dấu hiệu hạ đường huyết, trước mắt tối sầm lại, nếu không có cánh tay của Hạ Tiêu giữ lấy, e là cậu đã ngã quỵ xuống sàn.

Hạ Tiêu trầm mặc trong giây lát, sau đó bất ngờ đứng dậy, lấy một chai mật ong từ trên bàn.

— Đây là lọ mật ong mà Trì Vanh đã mua trước đó và cất trong tủ lạnh, nhưng sau đó bị Hạ Tiêu lấy mất.

Anh ta xúc một thìa lớn, đưa đến sát môi Ngu Tố, giọng nói dịu dàng hơn lúc nãy một chút: “Ăn đi.”

Ngu Tố cau mày, lắc đầu.

Cậu không muốn ăn! Làm gì có ai bệnh mà lại đi ăn mật ong sống chứ?

Người này đến cả pha cũng không biết làm sao?

Ngu Tố uất ức.

Nhưng hành động ấy rơi vào mắt Hạ Tiêu lại giống như đang giận dỗi với anh ta.

Hạ Tiêu bật cười, dứt khoát ném thìa đi, trực tiếp thọc một ngón tay vào lọ mật ong, quệt một lớp dày, sau đó đưa đến bên môi Ngu Tố.

“Không ăn thì liếʍ sạch đi.”

Nói xong, anh ta cong khóe môi, ánh mắt khıêυ khí©h nhìn thẳng vào Trì Vanh.

Mặt Trì Vanh xanh mét.

Mùi mật ong nồng nàn xộc vào mũi, từng giọt vàng óng sánh đặc từ ngón tay Hạ Tiêu chậm rãi nhỏ xuống sàn.

Chất lỏng kéo dài thành sợi, phản chiếu lên gương mặt hồng hồng của Ngu Tố.

Có lẽ do đang cảm lạnh, Ngu Tố ngửi thấy mùi ngọt nồng này liền cảm thấy buồn nôn.

Trước khi bước vào thế giới vô hạn, cậu cũng thường xuyên ốm.

Mỗi lần ốm, anh trai sẽ xin nghỉ học giúp cậu, nếu không có việc gì bận thậm chí còn ở nhà chăm sóc tận tình.

— Chính vì vậy, mỗi khi bị bệnh, Ngu Tố lại trở nên đặc biệt yếu ớt.

Vì khi ốm trông cậu vừa đáng thương vừa đáng yêu, nên dù là anh trai hay người anh hàng xóm thường xuyên trèo tường vào phòng cậu đều sẽ hết mực dỗ dành, từ uống thuốc, uống nước đến ăn cơm đều chăm sóc từng chút một, chỉ sợ có chỗ nào chưa chu toàn.

Theo lời của anh trai thì: Ngu Tố khi bệnh rất đáng thương, thế nên ai cũng muốn đối xử tốt với cậu.