Quyển 1 - Chương 48: Khóa phòng

Hạ Tiêu chợt nổi hứng.

Anh ta cố tình nhìn thẳng vào Trì Vanh, khóe môi nhếch lên thành nụ cười khıêυ khí©h, đồng thời ngón tay chậm rãi kéo mở cổ áo Ngu Tố. Tay còn lại giữ chặt lấy cằm cậu, buộc cậu phải nhìn anh ta.

Ngu Tố sợ đến mức không dám nhúc nhích, cậu sợ chỉ cần động đậy sẽ chọc giận Hạ Tiêu. Vì vậy, dù bị anh ta túm lấy cổ áo ngủ, cậu cũng không dám phản kháng, chỉ có thể mở to đôi mắt tròn xoe, nhìn anh ta chằm chằm.

— Đừng cởi đồ của tôi.

— Cầu xin anh…

08 trong không gian hệ thống gấp đến mức đèn đỏ nhấp nháy điên cuồng, thể ảo lơ lửng thậm chí còn biến ra một đôi mắt điện tử.

— Nó cố lắm cũng chỉ có thể tạo ra một bộ phận như vậy.

Tròng mắt Trì Vanh đỏ rực, điên cuồng giãy giụa muốn đứng dậy lao lên, nhưng tay chân đều bị trói chặt, không thể cử động. Trong lúc vật lộn dữ dội, vai hắn đập mạnh vào góc bàn, phát ra tiếng động chói tai.

Hắn tức giận vì Ngu Tố bị lột quần áo, nhưng dường như hắn đã quên chính mình cũng từng làm chuyện tương tự.

Trên bộ đồ ngủ in hình một chú gấu hồng đáng yêu, đôi mắt đen tròn của nó nhăn nhúm theo động tác của Hạ Tiêu.

Bên dưới cái cúc bị cởi ra, phơi bày mảng da trắng nõn mịn màng. Chỉ cần kéo xuống một chút nữa, sẽ nhìn thấy "gấu nhỏ" màu hồng phấn.

Hơi thở của Hạ Tiêu trở nên dồn dập, phần vành tai cũng phủ thêm một lớp đỏ nhạt, luồng hơi nóng khát vọng phả bên tai Ngu Tố.

Thế nhưng, anh ta dừng lại chỉ vì tiếng hắt hơi khẽ như mèo con của Ngu Tố.

Ngu Tố không muốn hắt hơi, nhưng cổ áo bị Hạ Tiêu nắm chặt, vạt áo cũng bị kéo mở, cơn gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi thốc theo cổ áo đi vào, khiến người cậu run rẩy.

Cậu đã cố nhịn một lúc lâu, cuối cùng vẫn không kìm được, khẽ nhăn mũi lại, nhỏ giọng hắt hơi một cái.

Hạ Tiêu im lặng một lúc lâu, sau đó mới thốt ra mấy từ:

“Cảm lạnh rồi?”

Ngu Tố còn tưởng anh ta tức giận, không dám trả lời. Hàng mi dày rậm của cậu vương chút nước mắt, đuôi mắt vì cú hắt hơi mà trở nên ướŧ áŧ, nhuộm lên tầng ửng hồng.

Bộ quần áo ngủ sắp bị cởi sạch, cậu ngay cả đẩy cũng không dám.

Chậc.

Bộ dạng sợ hãi này khiến tâm tình Hạ Tiêu càng thêm khó chịu, gương mặt lộ ra vài phần bực bội.

Trong lúc giằng co, Nghiêm Phụng Nam, kẻ đang hôn mê bất tỉnh dưới đất, bỗng giơ tay lên, nắm chặt lấy cánh tay của Hạ Tiêu.

“Buông… tay.”

Gã cố gắng mở mắt, mí mắt bị vết máu khô bết lại, đến khi cưỡng ép tách ra, lớp máu đông bị xé rách, lộ ra phần da thịt đỏ tươi bên trong.

Chỉ riêng cảnh tượng này đã khiến người ta kinh hãi, huống chi là ánh mắt tràn đầy sát khí của fã. Ngu Tố bị dọa đến mức vô thức nhắm chặt mắt lại.

Hạ Tiêu cười khinh miệt, hất tay Nghiêm Phụng Nam ra.

“Trước mặt Ngu Tố giả vờ làm người tốt gì chứ?” Anh ta cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo: “Bao nhiêu chuyện bẩn thỉu đã làm cùng tôi… em ấy biết hết chưa?”

Ngu Tố lập tức mở mắt, nhìn chằm chằm Nghiêm Phụng Nam.

Nghiêm Phụng Nam không lên tiếng, chỉ có thể phát ra vài tiếng thở dốc yếu ớt. Đôi mắt bị máu me che kín của gã mờ mịt đối diện với ánh mắt của Ngu Tố.

“Tin tức về những vụ mất tích gây náo động suốt thời gian qua, nhưng đến giờ vẫn không ai biết rằng hung thủ không chỉ có một.” Hạ Tiêu dùng ngón tay cái lau vết máu còn sót lại dưới mắt Ngu Tố, lực hơi mạnh để lại một vệt đỏ mờ trên da cậu: “Nhiều người như vậy, một mình tôi gϊếŧ sao kịp?”

Gã nhấc chân, mũi giày đè mạnh lên ngực Nghiêm Phụng Nam, dồn sức nghiền ép, khiến gã đau run rẩy.

“Nào, Nghiêm Phụng Nam, cậu nói cho em ấy nghe đi, từ lúc cậu bị một gã phụ bạc lừa cả tiền lẫn tình, cậu đã tìm đến tôi thế nào, rồi cùng tôi hợp tác gϊếŧ người để giải tỏa hận thù như thế nào, hửm?”

[Tiến độ nhiệm vụ chính đã đạt 75%]

[Lưu ý: Khi nhiệm vụ chính chưa hoàn thành, thực hiện nhiệm vụ cá nhân có thể dẫn đến thất bại.]

Quả nhiên, Nghiêm Phụng Nam tránh né ánh mắt của Ngu Tố, nhưng vẫn kiên quyết giải thích:

“…Tôi… tình nguyện làm những chuyện dơ bẩn thay anh, nhưng không có nghĩa… không có nghĩa là tôi chấp nhận để anh làm hại Tiểu Tố.”

Hạ Tiêu cười lạnh:

“Đúng là một con chó trung thành. Bị Ngu Tố lừa thảm đến thế rồi, vẫn cứ quỳ rạp làm chó cho em ấy.”

Nói rồi, anh ta chợt chuyển hướng, nhìn thẳng vào Trì Vanh, giọng điệu mỉa mai:

“Còn cái ‘ông chồng chính thức’ này nữa, có phải đến tận hôm nay mới biết con vợ giấu mình dây dưa với nhiều người như vậy đúng không?”

Sắc mặt Trì Vanh vô cùng khó coi, nhưng đối diện với sự khıêυ khí©h của Hạ Tiêu, hắn chỉ giữ im lặng.

Trái lại, Nghiêm Phụng Nam đang nằm dưới đất bỗng cười phá lên.

“Anh đứng đây khıêυ khí©h bọn tôi, nhưng thực chất kẻ đang sợ hãi chính là anh, đúng không?” Nghiêm Phụng Nam giễu cợt: “Sợ rằng dù Tiểu Tố có chọn ai trong chúng tôi đi chăng nữa, cũng sẽ không bao giờ chọn anh.”

___

Chương này free 24h để xin lỗi mng vì mình đăng chương lặp 🥹