Quyển 1 - Chương 46: Khóa phòng

Một gã đàn ông cao gần một mét chín lại giả vờ đáng thương làm nũng với cậu, khiến Ngu Tố hoàn toàn cạn lời, không biết nên phản ứng ra sao.

"Cái này không phải đều là thiết lập của phó bản sao..." Cậu vô lực than vãn với 08: "Người này nhập vai dữ vậy?"

Hệ thống 08 chỉ khẽ nhấp nháy đèn báo hiệu, không đáp lại.

Bị Nghiêm Phụng Nam đeo bám mãi không tha, cuối cùng Ngu Tố bất đắc dĩ phải hứa với gã rằng sẽ không qua lại với ai khác.

—— Lúc này, Nghiêm Phụng Nam mới vui vẻ trở lại.

Nhưng cậu còn chưa kịp thở phào, đã nghe thấy gã thản nhiên buông một câu:

"Thế mới đúng, chúng ta cùng nhau loại bỏ Hạ Tiêu đi."

... Hả?

Khuôn mặt trắng nõn của Ngu Tố hiện rõ vẻ mơ hồ: "... Tại sao… lại phải lôi tôi vào chuyện này?"

Nghiêm Phụng Nam mở lịch sử tin nhắn trên điện thoại, chỉ vào màn hình cho cậu xem:

"Đây là nhiệm vụ cá nhân của tôi, mà cũng liên quan đến em đấy."

——

Cá Nhỏ: "Nếu anh thật sự muốn quay lại với tôi, thì giúp tôi làm một việc."

Cá Nhỏ: "[Hình ảnh] [Hình ảnh]"

Cá Nhỏ: "Người này, gϊếŧ anh ta đi."

Cá Nhỏ: "Anh ta cứ quấy rối tôi mãi, thật sự rất ghê tởm."

——

Hai bức ảnh được gửi đi rõ ràng là khuôn mặt của Hạ Tiêu.

Bên tai vẫn là giọng lải nhải của Nghiêm Phụng Nam, nhưng Ngu Tố hoàn toàn không nghe lọt được chữ nào.

Bởi vì ngay lúc này, trong đầu cậu đã phát ra thông báo của hệ thống chính:

[Tiến độ nhiệm vụ chính: Đã hoàn thành 60%]

[Nhiệm vụ cá nhân 2: Sử dụng Dự bị 1 để loại bỏ Dự bị 2.]

[Xin lưu ý, nếu tiến độ nhiệm vụ chính chưa hoàn tất, việc thực hiện nhiệm vụ cá nhân có thể dẫn đến thất bại.]

Như đường ống nước bị tắc nghẽn được đả thông, âm thanh mơ hồ bên tai Ngu Tố bỗng trở nên rõ ràng.

“Đây cũng là nhiệm vụ cá nhân của tôi.” Nghiêm Phụng Nam nói: “Loại bỏ Hạ Tiêu.”

Trong phó bản, việc tiết lộ nhiệm vụ cá nhân cho người chơi khác là hành động vô cùng nguy hiểm, nhưng Nghiêm Phụng Nam dường như hoàn toàn tin tưởng Ngu Tố, gần như đã nói ra toàn bộ thông tin của mình cho cậu biết.

Sau khi tiết lộ nhiệm vụ của bản thân, gã còn không quên hỏi Ngu Tố:

“Vậy nhiệm vụ cá nhân của em cũng là cái này, đúng không?”

… Đúng, nhưng không chỉ có vậy.

Sợ rằng bản thân sơ suất để lộ sơ hở, Ngu Tố cố gắng xoa dịu trái tim đang đập kịch liệt, điều chỉnh nét mặt sao cho tự nhiên nhất có thể:

“… Ừm, cũng là nhiệm vụ này.”

“Thế thì đúng rồi!” Nghiêm Phụng Nam đắc ý vỗ mạnh lên đùi, hớn hở nói: “Giống hệt suy đoán của tôi.”

Nói chuyện một hồi, cổ họng gã khát khô, bèn đứng dậy ra ngoài lấy hai chai nước rồi trở lại phòng.

Ngu Tố vừa tỉnh dậy đã bị gã bắt nói chuyện liên tục, cổ họng khô khốc đến khó chịu, nên cũng tiện tay nhận lấy một chai nước.

“Tủ lạnh trong nhà đầy ắp đồ.” Nghiêm Phụng Nam ngửa cổ uống cạn nửa chai, thoải mái thở ra một hơi, rồi thắc mắc: “Nhiều đồ ăn như vậy, sao tối qua em còn vào cửa hàng mua toàn đồ ăn vặt không lành mạnh?”

Ngu Tố vừa mới uống một ngụm nước, nghe vậy thoáng khựng lại.

“Nhiều đồ ăn?” Cậu nhớ lại lời Trì Vanh đã nói, ánh mắt từ từ dịch xuống chai nước trên tay.: “Tủ lạnh trống không mà?”

Nghiêm Phụng Nam nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ quái:

“Không phải đâu, tôi vừa lấy nước từ tủ lạnh, bên trong đầy lắm, cái gì cũng có.”

Hơi lạnh từ chai nước truyền vào lòng bàn tay, khiến Ngu Tố sững người.

Rốt cuộc là sao?

Cậu còn chưa kịp hỏi thêm câu nào thì nhận ra ánh mắt của Nghiêm Phụng Nam dần trở nên đờ đẫn.

“Em có thấy…” Gã dụi mắt, tốc độ nói chậm dần: “… hơi buồn ngủ không—”

Lời còn chưa dứt, Nghiêm Phụng Nam ngừng lại, đầu đập mạnh xuống bàn.

“Bịch” một tiếng, chai nước trên tay gã rơi xuống, lăn mấy vòng trên sàn.

Ngu Tố giật mình bật dậy, nhưng vừa chống tay lên bàn thì trước mắt tối sầm lại, đôi chân mềm nhũn, cũng ngã xuống theo.

Khoảnh khắc cuối cùng trước khi cậu mất đi ý thức, một bóng người cao lớn xuất hiện ở cửa phòng.

Bản đồ tân thủ được thiết kế rất sơ sài. Rõ ràng không ai phát báo, nhưng ngày nào báo mới cũng như lỗi game, vô cớ xuất hiện trong phòng khách.

Sau buổi trưa, thời tiết đột ngột thay đổi. Những tầng mây dày nặng nề trĩu xuống, gió mạnh gào thét quét qua khu chung cư cũ kỹ, lá rụng trên mặt đất va vào nhau tạo thành tiếng xào xạc.

Cửa sổ hé mở một khe nhỏ, gió lùa vào phòng khách, cuốn tờ báo trên bàn lên, để lộ trang bìa với dòng tiêu đề đỏ như máu.

— "Nghi vấn hung thủ bị tổn thương tình cảm! Đây là sự méo mó của nhân tính hay sự băng hoại của đạo đức?"

— "Chuyên gia: Nguồn gốc lịch sử của chứng cuồng ăn thịt người"

— "Sở công an thành phố Hải Thị mời chuyên gia tâm lý tội phạm phân tích vụ án"

— "Phán đoán sai lầm? Hung thủ có thể không mắc chứng cuồng ăn thịt người!"



___

Chương này free 24h để xin lỗi mng vì mình đăng chương lặp 🥹