Quyển 1 - Chương 44: Khóa phòng

Tiếng “Tiểu Tố” quen thuộc, Ngu Tố thoáng ngẩn ra.

Cậu suýt tưởng anh trai hoặc người anh hàng xóm đang gọi mình.

Từ khi vào phó bản đến giờ, cuối cùng cậu cũng gặp được một người chơi.

Nghiêm Phụng Nam, sau khi giới thiệu tên, gã có vẻ tự hào ngẩng cao đầu, chờ đợi biểu cảm kinh ngạc và vui mừng của Ngu Tố.

Kết quả, cậu chỉ hơi sửng sốt một chút, ngoài ra không có bất kỳ phản ứng nào khác.

Nghiêm Phụng Nam sững lại, rồi hỏi: “… Em không thấy lạ à?”

Ngu Tố ngơ ngác: “Lạ gì?”

Cậu là boss của phó bản, dù biết Nghiêm Phụng Nam cũng là người chơi, thì khả năng cao vẫn là trạng thái đối địch.

Trước mặt gã, cậu vẫn phải giấu kín thân phận của mình.

Cậu không những không cảm thấy nhẹ nhõm, thậm chí còn căng thẳng hơn lúc nãy.

08 đã từng nói với cậu rằng, có những người chơi vì muốn vượt ải mà bất chấp mọi thủ đoạn, sẵn sàng thủ tiêu những người chơi khác.

… Nếu cậu chết trong phó bản này, thì chính là chết thật.

Nghĩ đến đây, Ngu Tố không nhịn được mà rùng mình.

Nghiêm Phụng Nam bực bội gãi đầu: “Em không biết tên tôi sao?”

Gã vỗ đùi một cái, bỗng ngộ ra: “A! Tôi hiểu rồi, có phải vì em chỉ biết tên trong game thôi không?”

Nói xong, gã càng thêm đắc ý, lập tức lớn tiếng giới thiệu:

“[Nam Phong], tên trong game của tôi là [Nam Phong], bây giờ rõ rồi chứ?”

Nếu có những người chơi khác của thế giới vô hạn ở đây, chắc chắn họ sẽ sốc đến mức chết lặng khi nghe thấy cái tên [Nam Phong] này.

—— Đó là một trong những ID luôn nằm trong top 10 bảng xếp hạng cao thủ.

Thực tế thì, bình luận trong livestream của Ngu Tố đã phát điên lên rồi:

[??? Đây có phải là [Nam Phong] mà tôi biết không?]

[Không thể nào? Sao Nam Phong đại lão lại xuất hiện trong phó bản dành cho người chơi mới chứ?!]

[Cao thủ cũng có thể chơi phó bản tân thủ mà]

[Cười chết mất, có cao thủ nào không đi quét điểm ở phó bản cấp cao mà lại chui vào phó bản tân thủ làm mấy trò vô nghĩa không?]

[Nam Phong đại lão đẹp trai thế sao! (mắt lấp lánh)]

[Dù là đại lão nào đi nữa, thì cũng phải quỳ gối dưới chân vợ tôi thôi]

[… Vẫn chưa xác định được đây có thật sự là Nam Phong không đấy nhé?]

[Đúng là biết cách thổi phồng cho streamer ghê]

Ngu Tố nhìn mà choáng váng, hoàn toàn không hiểu "cao thủ" mà bọn họ đang bàn tán có ý nghĩa gì.

Nhưng… chắc là rất giỏi đúng không?

Tiêu rồi, nếu gã thật sự giỏi như vậy, chẳng phải cậu sẽ bị lộ tẩy ngay lập tức sao?

“… Đây là lần đầu tiên tôi vào phó bản…” Ngu Tố yếu ớt nói, lảng tránh ánh mắt của Nghiêm Phụng Nam: “… Không hiểu lắm.”

Nghiêm Phụng Nam sững người, “A” một tiếng rồi đứng đờ ra tại chỗ.

Gã đã quá nóng lòng nên quên mất đây là phó bản tân thủ, nên khả năng cao Ngu Tố chỉ là người mới.

Không thèm để ý đến đống bình luận cười nhạo trên livestream, Nghiêm Phụng Nam nghiêm túc nói:

“Không biết cũng không sao, em chỉ cần biết tôi rất giỏi là được rồi.”

Gã còn bổ sung thêm một câu:

“Đủ để đưa em vượt ải thành công.”

“À… Vậy sao.” Mũi của Ngu Tố đang bị nghẹt, giọng cậu nghe có chút yếu ớt, cậu đang cố gắng che giấu cơn hoảng loạn trong lòng: “Cảm ơn anh…”

Nghiêm Phụng Nam có chút đắc ý, ho nhẹ một tiếng để che giấu sự vui vẻ trong mắt, sau đó nghiêm túc phân tích: “Phó bản này hiện tại chỉ có bốn nhân vật: em, tôi, Trì Vanh và Hạ Tiêu. Boss của phó bản chắc chắn không thể là tôi hoặc em, vậy chỉ có thể là một trong hai người còn lại, đúng không?”

Mặt Ngu Tố trắng bệch, nhưng vẫn phải cố gắng gượng cười, gật đầu đồng tình với gã.

“… Ừm… Anh nói… đúng.”

—— Người đang nắm giữ danh phận boss của phó bản, nhỏ giọng nói.

Những lời Nghiêm Phụng Nam vừa nói thực sự chứa đựng quá nhiều thông tin gây sốc, Ngu Tố không nhịn được muốn đi tìm Trì Vanh ngay lập tức.

Mà đối diện, Nghiêm Phụng Nam vẫn luyên thuyên: “… Vừa nãy tôi đã đánh ngất Trì Vanh rồi, tôi trói hắn trong phòng ngủ, tạm thời không có gì đáng lo, em cứ yên tâm.”

Ngu Tố muốn phát điên nhưng vẫn phải cố gắng tỏ ra vui vẻ trước mặt gã.

Trì Vanh sao lại vô dụng đến thế chứ…

“… Còn về Hạ Tiêu.” Nghiêm Phụng Nam trầm ngâm một lát, hiếm khi cau mày: “Một NPC mạnh như vậy xuất hiện trong phó bản tân thủ thì đúng là không bình thường. Kể cả có ở phó bản cấp cao, anh ta cũng thuộc loại cực kỳ khó đối phó. Tôi đoán khả năng cao anh ta chính là boss của phó bản này.”

Nghiêm Phụng Nam vừa giao đấu với Hạ Tiêu nên ít nhiều cũng đã đánh giá được thực lực của anh ta.

Ngu Tố cứ nghe thấy chữ "boss" là lại thấp thỏm không yên. Nhưng khi nhận ra Nghiêm Phụng Nam đã đoán sai đối tượng, cậu không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm.

“Nếu như…” Ngu Tố dè dặt hỏi, trong đôi mắt đen nhánh phản chiếu gương mặt của Nghiêm Phụng Nam: “Tôi chỉ nói nếu như, chúng ta gặp phải Hạ Tiêu, hơn nữa… xác nhận anh ta chính là boss, anh sẽ xử lý thế nào?”

___

Chương này free 24h để xin lỗi mng vì mình đăng chương lặp 🥹