Trong ánh sáng lờ mờ, gã nhận thấy gương mặt Ngu Tố đỏ khác thường, chẳng thèm bận tâm đến chuyện cậu đang giận, lập tức đưa tay sờ lên trán cậu:“Sao tự nhiên lại bị cảm?”
Ngu Tố ấm ức, cả người không còn sức lực, dù tức giận nhưng giọng điệu vẫn mềm nhũn:
“... Còn không phải tại anh à.”
Tại Nghiêm Phụng Nam mà tối qua cậu ngủ không ngon, chăn đắp không kín, cuối cùng bị cảm lạnh.
Cậu ngước mắt nhìn gã, nghi hoặc hỏi:
“Nửa đêm nửa hôm, anh lẻn vào đây bằng cách nào?”
Cửa phòng khóa rất chặt, lại còn có bàn ghế Trì Vanh đặt trước cửa để chắn, vậy mà Nghiêm Phụng Nam vẫn có thể vào được?
Vừa dứt lời, Ngu Tố lập tức nhận ra sắc mặt của Nghiêm Phụng Nam có gì đó không ổn.
Nhịp tim cậu đột nhiên tăng nhanh, chậm rãi lùi về phía sau nửa bước.
… Trì Vanh đến giờ vẫn chưa ra ngoài, có khi nào đã xảy ra chuyện gì rồi không?
Nghiêm Phụng Nam mỉm cười:
“Mở khóa, đối với tôi chỉ là chuyện nhỏ thôi.”
“Trì… Trì Vanh đâu?” Ngu Tố lắp bắp hỏi, lưng đã bị ép sát vào góc tường, run run nói: “Anh… đã làm gì hắn rồi?”
Bầu không khí giữa hai người đột ngột thay đổi.
Giây trước, Nghiêm Phụng Nam còn như một con chó to quấn lấy cậu, vậy mà bây giờ đã hóa thành một con chó săn hung tợn, nguy hiểm.
Không biết từ đâu, gã lấy ra một tờ báo, mở trang bìa, chỉ vào tiêu đề đầu tiên rồi cười nói:
“Trong nhà có nhiều báo thế này, sao em lại chưa từng để ý đến tin tức này nhỉ?”
Ngay trước mặt cậu, hàng chữ in đậm màu đen hiển thị rõ ràng:
“Cảnh báo về vụ cướp đột nhập kiểu mới.”
“Nếu không thì em nghĩ tại sao nửa đêm tôi lại hăng hái đến nhà em sửa khóa như vậy?” Nghiêm Phụng Nam bình thản nói, nhìn thẳng vào cậu, chậm rãi cất giọng:
“Tôi sống ngay đối diện, vốn chỉ đang tìm mục tiêu cướp tiếp theo thôi. Nhưng mà…”
Gã dừng lại một lúc, sau đó để lộ một nụ cười đầy ẩn ý, hàm răng trắng thẳng tắp thấp thoáng trong ánh sáng lờ mờ:
“Nhưng không ngờ, lại có thể gặp được người quen cũ ở đây.”
Ba chữ “người quen cũ” được gã nhấn mạnh.
Lúc này, Ngu Tố mới chợt nhớ đến thân phận của mình trong phó bản này.
… Không thể nào.
Ngay giây tiếp theo, Nghiêm Phụng Nam đã chứng thực suy đoán của Ngu Tố.
Gã lấy một chiếc điện thoại ra, mở giao diện tin nhắn ngay trước mặt cậu, rồi chậm rãi đưa qua.
Ngu Tố lập tức nhìn thấy một avatar quen thuộc.
— Đó là avatar của cậu.
Lịch sử trò chuyện giữa hai người rất nhiều rất tạp, chủ yếu là tin nhắn từ phía Nghiêm Phụng Nam, còn "Ngu Tố" thì giống như với những người khác, chỉ thỉnh thoảng mới đáp lại vài câu.
Trong thời gian cuộc hôn nhân giữa “Ngu Tố” và Trì Vanh rạn nứt, chính "Ngu Tố" đã chủ động dụ dỗ Nghiêm Phụng Nam.
Cũng giống như Hạ Tiêu, Nghiêm Phụng Nam xem “Ngu Tố” là người yêu của mình, ngây thơ cho rằng nguyên chủ thật sự đơn thuần như vẻ ngoài.
Cho đến khi nguyên chủ chủ động đề nghị chia tay.
—— Nam: “Có thể đừng chia tay không?”
—— Nam: “Tôi không tốt với em sao?”
—— Cá Nhỏ: “Đợi khi nào anh có tiền hẵng nói.”
—— Nam: “[Chó con lau mắt.jpg]”
—— Nam: “Tôi hiểu rồi.”
—— Nam: “Có thể đợi tôi không?” (Chưa gửi đi)
Ánh mắt Ngu Tố dừng lại ở dấu chấm than đỏ chót trên tin nhắn cuối cùng, cả người cứng đờ, cậu không dám ngẩng đầu lên.
Hóa ra Nghiêm Phụng Nam cũng là một trong những “dự bị”, hơn nữa cậu còn thẳng tay xóa gã khỏi danh sách liên lạc.
“Cũng phải thôi.” Nghiêm Phụng Nam cất điện thoại đi, đôi mắt đen láy không biết đang nhìn chằm chằm vào chỗ nào trên người cậu: “Em có nhiều dự bị như vậy, chắc chắn đã sớm quên mất tôi trông như thế nào rồi.”
Bên phòng Trì Vanh sống chết chưa rõ, ngoài cửa còn có Hạ Tiêu đang rình rập, Ngu Tố lặng lẽ siết chặt hai tay, cả người co thành một cục nhỏ trong góc tường.
“… Xin lỗi.” Cậu lập tức xuống nước.
“Chắc chắn Nghiêm Phụng Nam hận tôi lắm.” Ngu Tố vừa run rẩy vừa than thở với hệ thống 08: “Một Hạ Tiêu còn chưa đủ, sao lại xuất hiện thêm một người nữa chứ?”
[Không hẳn.]
Ngu Tố không tin: “Cậu chỉ biết an ủi tôi.”
08 có chút bất đắc dĩ: [Cậu quên rồi à? Hồi trước gã còn đưa chìa khóa cho cậu đấy.]
[Còn giúp cậu chạy thoát khỏi Hạ Tiêu nữa.]
“Nhưng mà…” Ngu Tố vẫn thấy khó tin, ngạc nhiên nói: “Tôi đối xử với gã như vậy mà gã vẫn giúp tôi, chuyện này…”
Đây là gì chứ, simp chúa à?
Như để trả lời nghi vấn của cậu, Nghiêm Phụng Nam đột nhiên đưa tay ra, bóp nhẹ hai má cậu.
“Sao? Bây giờ mới biết sợ à?” Cảm nhận được sự mềm mại dưới ngón tay, tâm trạng gã dường như tốt hơn nhiều, đôi mắt nheo lại, thích ý đánh giá cậu: “May mà vai này rơi vào tay tôi, nếu không thì…”
Không biết nghĩ đến điều gì, ánh mắt gã tối tăm, lơ đãng trượt xuống vùng da trắng nõn thấp thoáng trước ngực Ngu Tố.
Ngu Tố ấp úng: “Anh…”
Nghiêm Phụng Nam chuyển mắt nhìn mặt cậu, vẻ mặt nghiêm túc: “Tiểu Tố, xin chào, tôi là người chơi Nghiêm Phụng Nam.”