Ngu Tố càng bực mình, yếu ớt đưa tay đẩy người đàn ông đang đè trên người mình ra:“Anh nặng quá, tôi thở không nổi nữa rồi.”
“Yếu đuối thế.” Nghiêm Phụng Nam lười biếng chống tay ngồi dậy, đầu mũi rụt rịt hít sâu một hơi: “Xịt nước hoa à? Sao thơm vậy?”
Ngu Tố không thèm để ý đến gã, nhưng Nghiêm Phụng Nam lại như một con chó săn, quanh quẩn bên cậu, cười cười hỏi:
“Muốn đi đâu đấy? Là đi vệ sinh à?”
Ánh mắt hắn dừng lại trên bụng dưới của Ngu Tố, giọng điệu đầy ẩn ý:
“Tôi nằm dưới gầm giường đều nghe thấy cả rồi, có phải muốn đi vệ sinh không?”
Mặt Ngu Tố lập tức đỏ bừng, tức giận trừng mắt nhìn hắn:
“Anh định làm gì?”
Con người sao có thể biếи ŧɦái đến mức này? Nhìn trộm cậu tắm còn chưa đủ, bây giờ lại trốn dưới gầm giường nghe lén?
Nghiêm Phụng Nam khẽ ho một tiếng.
“Không làm gì cả.” Dù vành tai đã hơi đỏ nhưng gã vẫn giữ nguyên vẻ mặt nghiêm túc vô cùng: “Không phải em sợ à? Tôi đưa em đi vệ sinh.”
Ngu Tố bặm môi, hai má nóng bừng vì xấu hổ, khẽ mắng một câu:
“Biếи ŧɦái.”
Cậu lập tức kéo cửa ra, vừa bỏ lại một câu “Không được nhìn trộm” vừa lao vội về phía nhà vệ sinh.
Chờ đến khi bóng dáng Ngu Tố biến mất sau cánh cửa, Nghiêm Phụng Nam mới dần thu lại nụ cười.
Đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trong không khí, sắc mặt gã ngày càng âm u.
“Chán sống rồi à.” Gã vô cảm nhìn vào dòng bình luận che kín cả màn hình livestream: “Tôi chạm vào vợ tôi, cần mấy người nhiều chuyện chỉ trỏ chắc?”
Dứt lời, mặc kệ hàng loạt bình luận chửi bới đang bùng nổ trên màn hình, Nghiêm Phụng Nam dứt khoát “bốp” một tiếng, tắt livestream.
... Mẹ nó, toàn một đám mê trai.
Mặc dù đã cảnh cáo không được nhìn trộm, nhưng khi Ngu Tố mở cửa nhà vệ sinh, Nghiêm Phụng Nam vẫn đường hoàng đứng chờ ngay trước cửa.
“Tôi thật sự không có nhìn trộm.” Nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì giận của Ngu Tố, Nghiêm Phụng Nam vội vàng giải thích: “Thật đấy.”
Ngu Tố tức giận trừng gã: “Không nhìn trộm mà đi theo tôi làm gì?”
Nghiêm Phụng Nam cao lớn, đứng thẳng người chắn kín cả cửa, gã cúi đầu tạo thành mảng bóng tối phủ xuống cả người cậu.
— Nhưng dù cao to là vậy, khi đối diện với Ngu Tố, gã đã thu lại toàn bộ vẻ dữ dằn và lạnh lùng.
Trông chẳng giống một người đàn ông hung dữ và áp bức chút nào, mà lại giống một con chó to đang vẫy đuôi với chủ nhân.
Bị Ngu Tố giận dỗi trừng mắt, Nghiêm Phụng Nam chẳng những không giận mà trong lòng còn ngọt như mật, đầu óc cũng có chút mơ hồ, vô thức buột miệng nói:
“Dễ thương quá.”
Ngu Tố tưởng mình nghe nhầm: “Gì cơ?”
“Vì em dễ thương nên tôi mới theo em.” Nghiêm Phụng Nam không biết xấu hổ mà nói, còn sáng mắt hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ em không thấy mình rất dễ thương sao?”
Mặt Ngu Tố đỏ như mông khỉ, khí thế cũng yếu đi rõ rệt, giọng nhỏ xíu xiu: “... Anh đang nói linh tinh gì vậy.”
Lần đầu tiên bị một người xa lạ khen dễ thương ngay trước mặt, Ngu Tố vừa xấu hổ vừa bối rối, lập tức làm bộ muốn đẩy Nghiêm Phụng Nam ra:
“Tránh ra một chút, tôi muốn ra ngoài.”
Nghiêm Phụng Nam vừa bị cậu đẩy nhẹ một cái đã lập tức lùi sang một bên.
“Em đúng là rất dễ thương.” Gã hí hửng đi theo sau Ngu Tố, vờ như không hề nhận ra cậu đang xấu hổ, miệng vẫn lải nhải không ngừng: “Chỗ nào cũng dễ thương hết, mắt này, miệng này, mũi này, tay này… Ừm, khoan đã.”
Ngu Tố nghi ngờ nhìn tên “biếи ŧɦái” đã tự tiện xông vào nhà mình.
Bỗng nhiên, vành tai Nghiêm Phụng Nam đỏ lên, hai tay giữ chặt lấy vai cậu, cổ họng khẽ chuyển động:
“Em… bên dưới cũng dễ thương à?”
Ngu Tố: ?
??
Dù biết “dễ thương” là một lời khen, nhưng dùng từ này để miêu tả cái đó của con trai thì có phải hơi kỳ quặc rồi không?!
Không chỉ Ngu Tố, mà cả khán giả trong livestream cũng lập tức bùng nổ:
[???]
[Á đù, đây là thứ tôi được phép nghe à?!]
[Cục cưng Ngu Tố của chúng ta không cần thể diện sao (gào thét)!!]
[Thực ra… tôi cũng muốn biết.]
[Xin lỗi vợ yêu, tôi có tội.]
Ngu Tố cảm thấy cậu vừa bị xúc phạm nghiêm trọng.
“Anh tránh xa tôi ra!” Lần này cậu nổi giận thật rồi, bực bội nói: “Đừng có đi theo tôi.”
Người này thật sự quá phiền phức!
Lúc này, Nghiêm Phụng Nam mới chậm chạp nhận ra Ngu Tố đang tức giận, miệng nhanh hơn não, vội vàng nói: “Xin lỗi.”
Nhớ đến chuyện gã trốn dưới gầm giường hù dọa mình, Ngu Tố càng thêm giận dữ, lạnh mặt quay người trở về phòng ngủ.
— Rồi bất ngờ hắt xì một cái.
Tiếng hắt hơi tuy nhỏ, nhưng trong đêm khuya yên tĩnh lại nghe vô cùng rõ ràng.
Ngu Tố bỗng nín thở, theo phản xạ quay đầu nhìn về phía phòng bên cạnh.
Trì Vanh vẫn chưa xuất hiện.
Theo tính cách của Trì Vanh, nếu nghe thấy tiếng động lớn ngoài phòng khách, chắc chắn hắn đã đẩy cửa xông ra từ lâu rồi.
Nghiêm Phụng Nam cũng nghe thấy tiếng hắt hơi của cậu, hỏi: “Bị cảm à?”