Thấy hai má Ngu Tố ửng đỏ bất thường, 08 hỏi:[Không khỏe à?]
Ngu Tố ỉu xìu gật đầu, đưa tay lên dụi mũi.
Đầu mũi cay xè, trong miệng cũng khô khốc.
Hu hu, chắc chắn là bị cảm rồi.
Lúc chưa tỉnh thì không sao, vừa tỉnh lại, cơn đói lại ập đến. Ngu Tố sờ lên cái bụng phẳng lì của mình, sắp biến thành tờ giấy bay luôn rồi.
“Tôi đói quá…” Giọng cậu nhỏ xíu, lại uể oải, nghe chẳng còn chút sức lực nào: “Bây giờ có thể ăn rồi chứ?”
Hệ thống hình như bị đứng máy, hồi lâu vẫn không có phản ứng.
Mãi một lúc sau, Ngu Tố mới nghe thấy tiếng đáp lại của 08:
[Ừm.]
Vài giây sau, một đống bánh mì, socola và các loại thực phẩm đóng gói bất ngờ xuất hiện trong tay cậu.
Ngu Tố nhỏ giọng “Quao” một tiếng.
Cậu co chân ngồi trên giường, chìm đắm trong đống đồ ăn chất cao như núi, chỉ còn cái đầu tròn tròn lộ ra.
Dù biết ăn đồ ngọt vào buổi tối không tốt, nhưng vì đang cảm, miệng cậu đắng ngắt, chỉ muốn ăn cái gì đó ngọt ngọt cho dễ chịu.
Người bị ốm thì nên ăn nhiều đồ ngọt, đúng không?
Ngu Tố tự an ủi bản thân và tiện tay xé ngay một thanh socola.
[Ăn đồ ngọt vào buổi tối không tốt.] 08 chậm rãi cất giọng khi thấy cậu cầm thanh socola lên: [Sẽ gây sâu răng, tăng cân, không dễ…]
“Tôi bị bệnh rồi mà không được ăn một chút sao?” Ngu Tố bĩu môi, cổ họng nghèn nghẹn vì cảm lạnh nên nói chậm hơn bình thường: “Tôi đã đủ đáng thương rồi.”
Vừa dứt lời, cậu liền cúi đầu hắt xì một cái.
Ngẩng đầu lên, vành mắt đã hơi ửng đỏ, trông như một chú thỏ nhỏ đang trừng mắt giận dỗi nhìn hệ thống.
… Trông cũng đáng thương thật.
08 không thể phản bác, đành im lặng.
Vì cổ họng đau, mỗi khi nuốt thức ăn lại khô rát, nên Ngu Tố ăn rất chậm, hai bên má phồng lên từng chút, cẩn thận nhai kỹ để socola dễ nuốt hơn.
Căn phòng tĩnh lặng trong đêm chỉ còn âm thanh nhai thức ăn khe khẽ.
Sau khi ăn xong hai thanh sô cậu la và ba lát bánh mì, Ngu Tố dừng lại.
08 có chút kinh ngạc:
[No rồi à?]
Hai má Ngu Tố đỏ lên, lí nhí nói:
“Muốn đi vệ sinh.”
Ban ngày uống quá nhiều nước, bây giờ thực sự phải đi một chuyến.
Khi Ngu Tố đặt chân xuống đất, đèn báo của hệ thống 08 nhấp nháy mấy lần.
Sàn nhà mang theo hơi lạnh ẩm ướt len lỏi vào lòng bàn chân khiến cậu rùng mình.
Cổ chân trắng nõn nổi bật trên nền sàn gỗ tối màu.
Ngu Tố chậm rãi thở ra một hơi, hai tay chống lên mép giường, định đứng dậy.
Dưới gầm giường đột nhiên phát ra tiếng “kẽo kẹt”.
Ngu Tố khựng lại.
“Là… tiếng gì vậy?” Cậu nuốt nước bọt, giọng hơi khàn, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng vụn vỡ: “…Có phải do tôi đυ.ng vào giường nên mới kêu không?”
Cậu cứng ngắc ngẩng đầu, như đang tìm kiếm sự giúp đỡ từ hệ thống.
Kim giây của chiếc đồng hồ trên tường phát ra tiếng tích tắc, từng chút một tiến về phía trước.
Đèn báo của 08 đột nhiên nhấp nháy dồn dập, gần như sắp chuyển sang trạng thái sáng liên tục.
[Chạy mau!]
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Ngu Tố lập tức đứng bật dậy, lao nhanh về phía cửa phòng.
“Bịch——”
Một bàn tay chậm rãi nắm lấy bắp chân Ngu Tố. Trong cơn hoảng loạn, hai chân cậu vướng vào nhau, ngã mạnh xuống sàn.
Từ dưới gầm giường, một bóng người bò ra, lập tức vươn tay đỡ lấy cậu, ngăn không cho cậu đập đầu xuống đất.Cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, theo phản xạ, Ngu Tố lập tức đá mạnh một cái.
Nghiêm Phụng Nam ăn đau, khẽ một tiếng. Nhưng ngay sau đó, gã đè chặt cậu xuống sàn, đôi mắt đen như mực không chớp lấy một lần, chỉ lặng lẽ nhìn cậu chăm chăm.
Đôi môi Ngu Tố tái nhợt vì sợ hãi, đôi mắt mở to tròn xoe, trông đến là đáng thương.
“Sao nhát gan thế.” Nghiêm Phụng Nam giãn mày, khẽ cong môi cười: “Đây đã là lần thứ hai em đá tôi rồi đấy.”
Ánh mắt hắn chậm rãi trượt dọc xuống theo đôi chân của Ngu Tố, cuối cùng dừng lại ở lòng bàn chân. Không biết nghĩ đến điều gì, đáy mắt gã tối mịt, giọng nói cũng trở nên khàn hơn:
“Chân đau hả?”
Ngu Tố vẫn đang trong trạng thái kinh hồn bạt vía, mắt ầng ậng nước, vừa nghe Nghiêm Phụng Nam nói, cậu theo bản năng nhấc chân lên nhìn.
Lòng bàn chân non mềm nổi lên một mảng đỏ hằn rõ, chỉ hơi cử động đã thấy nhói đau.
Ngu Tố càng tủi thân.
“... Sao lại đau thế này.” Cậu xót xa nhìn chân mình, trong giọng nói còn mang theo chút ấm ức: “Anh làm bằng gì vậy, sao mà cứng thế, đá có tí mà chân tôi đã ra nông nỗi này.”
Nghiêm Phụng Nam cúi đầu bật cười, tiếng cười bị nén trong cổ họng.