Nhìn thấy Trì Vanh cầm dao quay lại, Ngu Tố bất an hỏi: “Bên ngoài có ai không?”Trì Vanh lắc đầu.
Ngu Tố miễn cưỡng thả lỏng đôi chút.
Nhưng cứ để bụng đói mãi thế này cũng không phải cách. Cậu rót một cốc nước lớn rồi ừng ực uống cạn.
Uống quá nhiều nước, bụng cậu căng lên thành một vòng cung nhỏ.
[Trong cửa hàng có thể mua đạo cụ giúp xua tan cơn đói, cậu có muốn đổi điểm không?]
Ngu Tố bây giờ không còn đói nữa, chỉ là dạ dày bị ép căng có chút khó chịu. Nghe hệ thống nói vậy, mắt cậu sáng lên: “Có đồ ăn không?”
[Cũng có,] 08 nhìn qua cửa hàng trong hệ thống: [Chỉ là nếu bây giờ cậu mua thì từ góc nhìn của Trì Vanh, đồ ăn sẽ từ trên trời rơi xuống một cách khó hiểu. Cậu chắc chắn muốn mua chứ?]
“Thôi bỏ đi.” Ngu Tố tiu nghỉu cúi đầu.
Vì gần một ngày không ăn gì, cậu chẳng còn sức lực, đầu óc cũng choáng váng: “Hoặc là đợi đến tối, tới lúc hắn ngủ rồi tôi lén ăn một ít.”
Trì Vanh cũng hơi đói nhưng hắn cao lớn, có thể chịu được. Chỉ khổ cho Ngu Tố phải uống nước cầm hơi suốt cả buổi chiều.
Uống nhiều nước thì đương nhiên cũng phải đi vệ sinh liên tục.
Tầm chiều, Trì Vanh thật sự không nhìn nổi nữa, xách dao định ra ngoài mua đồ, nhưng bị Ngu Tố vội vàng ngăn lại.
Cậu có thể nhịn ăn đến tối, chứ cậu không muốn ở nhà một mình.
Ngu Tố có thể tưởng tượng ra cái cảnh, chỉ cần Trì Vanh vừa bước ra khỏi cửa, Hạ Tiêu chắc chắn lại sẽ giống lần trước - đứng bên ngoài hù dọa cậu.
Thực ra, Trì Vanh cũng nghĩ vậy. Hắn chỉ mong có thể nhét Ngu Tố vào trong túi quần, giữ cậu mãi ở bên hắn.
Hắn chỉ cần rời đi - dù chỉ nửa bước là đã bắt đầu lo cậu bị người ta mang đi mất.
Như thể có một sợi dây xích vô hình, một đầu quấn ở cổ hắn, một đầu nằm trong tay Ngu Tố.
Hắn không thể rời khỏi Ngu Tố.
.
Tối hôm đó, Ngu Tố lơ mơ ngủ quên trên sô pha. Trong lúc mơ hồ, hình như cậu được Trì Vanh bế vào phòng ngủ.
Chiếc giường trong phòng rộng rãi và mềm mại. Đầu vừa chạm gối, Ngu Tố đã lập tức chìm vào giấc ngủ sâu.
Nhưng giấc ngủ này không yên ổn.
Cậu lại mơ thấy những chuyện trước khi bước vào thế giới vô hạn.
Lúc đó, Ngu Tố thậm chí còn chưa có một cái tên chính thức, vì sức khỏe quá yếu nên anh trai đã tạm đặt cho cậu cái tên của con gái.
Anh trai nói rằng đặt tên con gái sẽ lừa được Diêm Vương, sức khỏe của Ngu Tố quá kém, gọi cái tên này thì Hắc Bạch Vô Thường sẽ không đến bắt cậu đi.
Chỉ là… cậu đến thế giới vô hạn bằng cách nào?
Nếu cậu đến đây mà không kịp báo với anh trai, liệu anh ấy có đau lòng không?
Còn cả anh trai nhà hàng xóm nữa…
Trong giấc mơ, Ngu Tố cố gắng hồi tưởng, nhưng lại chẳng thể nhớ nổi bất cứ điều gì về thế giới trước khi bước vào thế giới vô hạn.
Màn đêm bao trùm lấy đầu giường, ánh trăng xuyên qua lớp rèm cửa, nhẹ nhàng đáp xuống chiếc giường. Mặt trăng bị mây đen che khuất một nửa, chỉ chừa lại tia sáng mỏng manh, yếu ớt soi rọi một góc phòng ngủ.
Phòng ngủ bên cạnh của Trì Vanh khẽ động. Ngu Tố nhíu mày, mí mắt giật giật nhưng vẫn không thể tỉnh dậy.Rõ ràng thời tiết không lạnh lắm, nhưng trong cơn mơ, cậu lại cảm thấy lạnh buốt.
Trong không khí mang theo hơi nước ẩm ướt, tràn vào khoang mũi khiến phế phủ lạnh ngắt.
Ngu Tố nằm nghiêng trên giường, một bên má bị đè ép, hằn thành một vệt đỏ kéo dài từ gò má trắng mềm đến khóe môi.
Cẳng chân gần như bị đè đến tê dại, lòng bàn chân ở ngoài chăn lạnh lẽo đột nhiên lại chìm vào luồng hơi nóng rực. Ngu Tố khó chịu co rút ngón chân, khẽ cựa quậy mu bàn chân.
Hình như có âm thanh kỳ lạ vang lên ở cuối giường.
Khó chịu quá…
Ngu Tố muốn trở mình, hai chân khẽ giẫm xuống giường, âm thanh lập tức trở nên rõ ràng hơn.
Sao vẫn không tỉnh lại được… chẳng lẽ cậu bị bóng đè rồi?
Mang theo suy nghĩ mơ hồ đó, Ngu Tố theo bản năng muốn mở mắt, nhưng cơ thể lại như bị ai đó đè chặt xuống giường, không thể động đậy.
Lòng bàn chân dường như bị dính một lớp hơi nước, vừa lạnh lẽo vừa nhớp nháp, cực kỳ khó chịu.Đầu bắt đầu đau nhói từng cơn, hơi thở của Ngu Tố trở nên nặng nề, sau gáy truyền đến cảm giác ngứa ngáy mơ hồ.
Cuối cùng, cậu có thể cử động. Theo phản xạ, cậu đưa tay lên xoa xoa phần gáy đang đau rát, nhưng mò mãi không thấy gì.
Chỉ có hơi thở nóng rực phả bên khóe môi.
—Có… có người trong phòng.
Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu, Ngu Tố gần như lập tức bừng tỉnh khỏi giấc mộng, cố gắng mở mắt.
Là Trì Vanh sao?
[Không phải.]
Ngay khi giọng nói của hệ thống 08 vang lên, trái tim Ngu Tố ngừng một nhịp.
Cậu giật mình mở bừng mắt.
L*иg ngực phập phồng dữ dội, cổ áo ngủ xộc xệch, để lộ mảng da thịt trắng mịn còn vương vài vết đỏ li ti.
08 phát ra một tràng âm thanh nhiễu điện, rồi im lặng không nói gì.
Không biết có phải do tối ngủ đạp chăn ra hay không, mà bây giờ đầu óc Ngu Tố cứ quay cuồng, việc thở thôi cũng trở nên khó khăn.
Nhưng… bình thường cậu ngủ rất ngoan, đâu có đạp chăn bao giờ?