Quyển 1 - Chương 39: Khoá phòng

Ngu Tố đã đọc phần này từ mấy hôm trước.

Vào ngày streamer "Phấn Phấn Đáng Yêu" bị gϊếŧ, cậu đã xem mô tả đặc điểm nạn nhân. Lúc đó, cậu chỉ cảm thấy những đặc điểm này khớp với "Phấn Phấn Đáng Yêu", thậm chí còn định đi nhắc nhở cậu ta. Kết quả là, buổi tối hôm đó cậu suýt bị hung thủ hù chết.

À không—là bị Hạ Tiêu hù chết.

Thấy Ngu Tố vẫn chưa hiểu, hệ thống 08 nhắc nhở:

[Cậu không cảm thấy những đặc điểm này rất giống với cậu sao?]

Mắt Ngu Tố lập tức trừng lớn, không dám tin, cắm đầu đọc lại tờ báo một lần nữa.

"Các đặc điểm chung của những nạn nhân đã được công bố bao gồm: 1. Độ tuổi từ 18 đến 25; 2. Đều là nam giới; 3. Ngoại hình có nét tương đồng: da trắng, dáng người gầy; 4. Nghề nghiệp chủ yếu thuộc các lĩnh vực như streamer, người nổi tiếng trên mạng, nhân viên lễ tân khách sạn…"

"Cảnh sát khuyến cáo những nam thanh niên thường xuyên lui tới các địa điểm giải trí hoặc làm việc trong những môi trường này nên chú ý an toàn cá nhân. Nếu phát hiện điều bất thường, hãy lập tức liên hệ với cảnh sát."

Ngu Tố chỉ thấy đầu óc choáng váng. Cậu chỉ vào câu cuối cùng, cố tìm ra điểm khác biệt:

"Nhưng mà… em đâu có thường xuyên lui tới các khu vui chơi giải trí… cũng không làm việc trong những nơi này."

Trì Vanh lắc đầu, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo.

"Em vẫn chưa hiểu sao?"

Trì Vanh giải thích:

"Hạ Tiêu chọn nạn nhân từ những địa điểm này không phải vì sở thích cá nhân hay lý do đặc biệt gì khác."

"Chỉ đơn giản vì những nơi đó sẽ có rất nhiều người có ngoại hình ưa nhìn."

"Cậu ta chỉ cần thường xuyên xuất hiện ở những nơi này, sẽ dễ dàng xác định con mồi."

"Ví dụ như gã streamer bị hại trước đó."

Sắc mặt Trì Vanh không mấy dễ chịu, nhưng hắn vẫn nhìn thẳng vào đôi mắt sợ hãi của Ngu Tố và tiếp tục nói:

"Còn em— là bất ngờ ngoài ý muốn của hắn."

Cơn ghen trong lòng lại sắp bùng lên, Trì Vanh siết chặt lòng bàn tay, tự ép mình bình tĩnh lại. Không thể khiến cục cưng của hắn ghét bỏ hắn nữa.

"Cái gì mà ngoài ý muốn…?"

Ngu Tố càng thêm mơ hồ, quay sang hỏi hệ thống 08:

"Nếu như Hạ Tiêu chỉ nhắm vào những người có ngoại hình đẹp, vậy thì hắn lại càng không có lý do chọn tôi mới đúng?"

Hệ thống 08 chớp chớp đèn tín hiệu, bất lưucj nói:

[Tôi rất muốn hỏi một câu…]

[Rốt cuộc vì sao cậu lại cho rằng cậu không đẹp vậy hả?]

"Thì… có gì đâu mà đẹp chứ."

Ngu Tố tự nhiên như không, trả lời:

"Vì tôi không đẹp, nên…"

[Có ai từng nói thẳng với cậu rằng cậu xấu chưa?]

[Ý tôi là, có ai từng đứng trước mặt cậu mà nói ‘Cậu trông thật xấu xí’ hay chưa?]

Ngu Tố trầm tư suy nghĩ.

"…Chưa từng."

Không những chưa từng, mà thực ra cũng có vài người khen cậu đẹp.

Một người là anh trai cậu, người còn lại là anh trai hàng xóm.

Chỉ là, lời khen từ hai người đó không tính. Ngu Tố nghe là biết, bọn họ chỉ đang dỗ dành cậu mà thôi.

Đúng lúc này, Trì Vanh đưa tay nâng cằm cậu lên, ngón tay ấm nóng mà mạnh mẽ, dễ dàng kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ.

"Anh đáng lẽ phải nhận ra từ sớm."

Ánh mắt hắn khóa chặt gương mặt xinh đẹp trước mắt, giọng nói trầm thấp mà khàn đặc:

"Có lẽ ngay từ khoảnh khắc Hạ Tiêu xông vào nhà và nhìn thấy em, cậu ta đã bắt đầu muốn có em rồi."

"Em đẹp như vậy, đương nhiên sẽ bị cậu ta coi là mục tiêu tiếp theo."

Đừng nói là Hạ Tiêu.

Nếu hắn là kẻ săn mồi, thì sau khi gặp được Ngu Tố, hắn cũng sẽ hối hận vì trước đây toàn chọn những con mồi tầm thường, không đáng nhắc đến.

Đôi mắt kia lạnh lẽo như sói đang nhìn con mồi.

Hắn bỗng nhớ ra—

Ngay cả bộ trang phục ám muội này, chắc chắn cũng là do Hạ Tiêu tỉ mỉ lựa chọn.

Ngu Tố chỉ thấy sống lưng lạnh buốt, sợ hãi nhìn Trì Vanh.

Ngay lúc đó, một âm thanh không biết điều vang lên quấy rối cuộc trò chuyện của hai người.

"Ục ục——"

Là tiếng bụng kêu.

Ngu Tố: "…"

Bầu không khí trầm mặc trong giây lát.

Trì Vanh như bừng tỉnh, vội vã buông tay.

Trong tủ lạnh không còn gì.

Tín hiệu điện thoại cũng bị chặn.

Ngoài cách rời khỏi đây, dường như không còn bất cứ sự lựa chọn nào khác.

Nhưng bên ngoài có tên sát nhân đang rình rập.

Một mình hắn có thể ứng phó, nhưng nếu phải bảo vệ Ngu Tố, hắn sẽ bị phân tâm, rất khó giữ được thế cân bằng.

Trong lúc do dự, cánh cửa bị chắn bởi bàn ghế bỗng rung một cái.

Ngu Tố căng thẳng đến mức không dám chớp mắt, bàn tay siết chặt lấy mép áo.

Không lẽ…

Không lẽ Hạ Tiêu đã gϊếŧ Nghiêm Phụng Nam, bây giờ đến tìm cậu rồi sao?

Trì Vanh liếc nhìn Ngu Tố, khẽ vỗ về trấn an cậu, sau đó cầm lấy một con dao gọt trái cây trên bàn, chậm rãi bước đến cửa.

Hắn từ từ ghé mắt vào lỗ mắt mèo.

Ngoài cửa— không có ai.

Nhưng ngay tại hành lang trước cửa, không biết ai đã đặt một chiếc bàn nhỏ.

Trên bàn là một phần bít tết đã được cắt sẵn.Màu sắc hoàn hảo, thịt bóng mỡ, chín vừa phải, nước sốt đậm đà.

Nhìn qua đã đủ khiến người ta thèm đến chảy nước miếng.

Trì Vanh cười lạnh.

Hóa ra đồ ăn trong tủ lạnh là bị Hạ Tiêu lấy đi.

Anh ta cố tình đặt ở đây như đang trêu đùa một con mèo đói.

Chỉ cần Ngu Tố sập bẫy, anh ta sẽ nhào vào tóm lấy.

Quả nhiên…

Quỷ kế đa đoan.