Cậu đã ăn cùng Trì Vanh mấy bữa, biết hắn nấu ăn rất ngon, thế là vô thức liếʍ liếʍ khóe môi.
"Anh ơi... em có thể gọi anh như vậy không?" Ngu Tố khẽ hỏi: "Anh nấu cơm cho em được không? Em muốn ăn đồ anh nấu."
Một tiếng "anh ơi" làm đầu ngón tay Trì Vanh tê dại, bàn tay bị cậu đặt lên bụng cứng đờ, không dám động đậy.
Đầu óc hắn trống rỗng, vừa muốn hỏi tại sao Ngu Tố đột nhiên gọi hắn như thế, có phải cũng từng gọi người khác là "anh" hay không, lại vừa bị giọng điệu ngọt ngào kia dỗ ngọt trái tim, chỉ hận không thể ôm người vào lòng mà cưng chiều một phen.
Nhưng cuối cùng, Trì Vanh chỉ khẽ động ngón tay, vẫn cố nhịn xuống.
Không thể để cục cưng ghét hắn nữa.
"Được." Trì Vanh gật đầu: "Anh đi nấu cơm."
[Ba câu, khiến đàn ông tự nguyện nấu cơm cho mình.]
[Cục cưng thả thính đỉnh quá!]
[(Xông thẳng vào) (Chen lấn xô đẩy) Để tôi nấu cơm cho vợ!!!]
[Đây là bậc thầy huấn luyện chó trong tủuyền thuyết sao? (há hốc mồm)]
[Cục cưng gọi tôi một tiếng "anh ơi" được không...?]
Ngu Tố mỉm cười ngọt ngào, còn không quên nhỏ giọng cảm ơn.
Mãi đến khi Trì Vanh vào bếp, hệ thống 08 mới do dự hỏi: [Cậu không ghét anh ta nữa à?]
"Ai nói vậy?" Ngu Tố nằm dài trên sô pha, cậu duỗi người, kéo váy lên để lộ phần da thịt mềm mại còn hằn vết đỏ do tất bó chặt, thản nhiên nói: "Đã nhờ người ta nấu cơm thì phải nói mấy câu dễ nghe để làm họ vui chứ? Không thì sao người ta chịu tự nguyện giúp mình?"
[Nói thì nói vậy, nhưng… cậu không thấy lúc nãy cậu hơi ấy à…]
Ngu Tố tò mò hỏi tới:
"Có hơi thế nào? Sao nói chuyện lại cứ úp úp mở mở thế?"
Hệ thống 08 nín họng.
Thấy hệ thống không thèm đáp lại, Ngu Tố cũng thấy chán, bèn tự chơi một mình, xếp gối thành chồng trên sô pha.
Lúc chỉnh cái gối cuối cùng, cậu nhìn thấy một tờ báo ép bên dưới.
Nhưng cậu còn chưa kịp đọc thì Trì Vanh đã cau mày từ bếp bước ra.
"Đồ trong tủ lạnh hết sạch rồi." Trì Vanh không hiểu: "Anh nhớ mấy hôm trước anh đã mua nhiều lắm, sao tự nhiên biến mất được?"
Bụng Ngu Tố lại bắt đầu đánh trống kháng nghị.
Cậu xấu hổ ôm bụng, biết điều mà an ủi Trì Vanh: "Không sao đâu, em có thể chịu thêm lúc nữa mà."
Cậu càng nói thế, Trì Vanh càng thấy áy náy. Không lẽ hắn nhớ nhầm? Lẽ nào trong tủ lạnh vốn dĩ không có đồ ăn? Nếu không phải do nhớ nhầm thì tại sao đồ ăn bên trong lại đột nhiên biến mất?
Dù có trộm đi chăng nữa, chẳng lẽ trộm chỉ trộm mỗi tủ lạnh thôi?
Vì bụng đói, Ngu Tố muốn phân tán sự chú ý, bèn cúi đầu nhặt tờ báo lên.
Nhưng vừa mới hàng đầu tiên … Cậu suýt thì hồn bay phách lạc.
"…Vết cắt trên cơ thể nạn nhân rất gọn gàng, trong các thi thể được tìm thấy, nội tạng bên trong không còn đầy đủ."
"Theo nhận định từ các chuyên gia tâm lý tội phạm, cảnh sát suy đoán hung thủ có thể mắc chứng thích ăn thịt người."
Bên dưới là một bức ảnh hiện trường đã bị làm mờ.
Dù đã bị che lại, nhưng chỉ cần liếc mắt nhìn, Ngu Tố vẫn cảm nhận được sự ghê rợn tràn ra từ bức ảnh.
Vốn dĩ vì đói bụng, dạ dày cậu đã có chút khó chịu. Bây giờ nhìn thấy bức ảnh này, cậu càng cảm thấy ruột gan cuộn trào, đến một chút thèm ăn cũng không còn.
Vì bị sốc bởi tiêu đề đầu tiên nên Ngu Tố đã vô tình bỏ qua bản tin tiếp theo - về vụ trộm đột nhập.
Trì Vanh đứng bên cạnh cũng nhìn thấy nội dung trên báo, sắc mặt lập tức trầm xuống.
"Hạ Tiêu có sở thích ăn thịt người… nghĩa là trước giờ cậu ta gϊếŧ người đều là để ăn thịt sao?"
Trì Vanh chợt nghĩ ra điều gì đó, hắn đứng phắt dậy, đi vào phòng lôi toàn bộ những tờ báo cũ ra.
Vụ án mất tích hàng loạt này gây chấn động dư luận, thậm chí đã được nâng cấp thành một vụ án gϊếŧ người hàng loạt. Vì ảnh hưởng quá lớn, nên trong mấy ngày liên tiếp, trang nhất của các tờ báo đều đưa tin về vụ án này.
"Đầu tiên là liên tục có người mất tích…"
Trì Vanh chỉ vào tờ báo cũ nhất, trong đó ghi lại danh sách những người mất tích gần đây.
"Sau đó, để nâng cao ý thức cảnh giác cho công chúng và giảm số nạn nhân, cảnh sát đã công bố đặc điểm chung của những người mất tích."
Hắn bỗng dừng lại, ánh mắt dừng trên hai dòng mô tả đặc điểm của nạn nhân mất tích. Hắn đọc đi đọc lại hồi lâu, rồi từ từ ngước mắt nhìn Ngu Tố.
Ngu Tố vốn đang nghe rất chăm chú, tự dưng Trì Vanh im lặng, lại còn nhìn chằm chằm cậu không rời mắt.
Cậu mờ mịt hỏi: "Sao vậy?"
Trì Vanh nhíu chặt lông mày, hoàn toàn không thể giữ được sự bình tĩnh. Hắn trầm giọng hỏi: "Cục cưng, em đã từng nghĩ tại sao cậu ta lại nhắm vào em không?"
Câu hỏi vô nghĩa và đột ngột đến mức Ngu Tố ngẩn ra, trên mặt lộ rõ vẻ mơ hồ: "…Nhắm vào em? Nhắm vào em à?"
Trì Vanh giơ tờ báo lên, chỉ vào đoạn thông tin trên đó.