Ngu Tố không có thời gian ngạc nhiên, cậu tiếp tục nói thẳng:
"Hạ Tiêu là kẻ gϊếŧ người."
Sợ Trì Vanh cho rằng sự việc quá hoang đường, Ngu Tố không dám đề cập đến chuyện Hạ Tiêu từng là “dự bị”, chỉ có thể nói khéo:
"Thì là vụ án mất tích hàng loạt mà tin tức đưa suốt mấy ngày qua đó, anh ta chính là hung thủ."
"Còn cả cậu streamer bị gϊếŧ hôm nọ… cũng là do anh ta gây ra."
Trì Vanh nhíu chặt mày, tim đập như trống dồn.
Nghĩ đến việc Ngu Tố đã ở trong tay Hạ Tiêu lâu như vậy, Trì Vanh vội hỏi dồn:
"Em có bị thương không?"
Vừa nói, hắn vừa định lao tới kiểm tra xem trên người Ngu Tố có vết thương nào không.
"Em không bị gì cả…"
Nghĩ đến việc Hạ Tiêu bắt cậu mặc tất trắng đi ngủ, tai Ngu Tố đỏ bừng, không nhịn được giận dỗi trách móc Trì Vanh:
"Nhưng anh ta rất đáng ghét… Em không thích anh ta."
Ngu Tố âm thầm bổ sung trong lòng: Hơn nữa, bây giờ anh ta còn muốn gϊếŧ cả hai chúng ta.
Trì Vanh nhìn chằm chằm vào vành tai cậu, rồi chậm rãi chuyển đến khuôn mặt thoáng vẻ chột dạ của Ngu Tố. Không biết nghĩ đến điều gì, hắn chậm rãi siết chặt hai nắm tay.
"Chúng ta báo cảnh sát."
Ngu Tố gật đầu lia lịa, ngoan ngoãn bám theo sau Trì Vanh như một cái đuôi nhỏ. Nếu để cảnh sát giải quyết Hạ Tiêu, có lẽ cậu sẽ hoàn thành nhiệm vụ sinh tồn.
Nghĩ đến nhiệm vụ, Ngu Tố bất chợt nhớ đến nhiệm vụ cá nhân 1.
"…Bây giờ tôi đã chạy ra khỏi nhà Hạ Tiêu rồi."
Ngu Tố lẩm bẩm: "Vậy có tính là hoàn thành nhiệm vụ chưa?"
Nhưng tại sao vẫn chưa nghe thấy thông báo hoàn thành nhiệm vụ từ chủ hệ thống nhỉ?
Trì Vanh đi đến phòng khách, bấm số gọi cảnh sát.
Điện thoại phát ra âm thanh tút tút khó chịu.
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin vui lòng gọi lại sau."
Ngu Tố lo lắng nhìn gương mặt căng thẳng của Trì Vanh.
Thấy sắc mặt hắn có vẻ không ổn, cậu càng thêm bất an.
Trì Vanh thấp giọng nói: "Đường dây điện thoại bị chặn rồi."
Ngay lúc hắn vừa dứt lời, âm thanh thông báo của chủ hệ thống cuối cùng cũng muộn màng vang lên:
[Nhiệm vụ cá nhân 1: An toàn trốn thoát khỏi kẻ gϊếŧ người.]
[Thất bại.]
…
Đầu ngón tay Ngu Tố lạnh buốt, âm thanh cũng yếu đi:
"…Vậy mà… thất bại rồi."
Điện thoại không gọi được, nhiệm vụ đồng thời bị thông báo thất bại… Chẳng lẽ Hạ Tiêu đã động tay động chân gì rồi?
Mà đúng vào lúc quan trọng thế này tín hiệu lại bị chặn, Trì Vanh không nghĩ đây chỉ là trùng hợp.
Ngu Tố càng sốt ruột, đi vòng vòng trong phòng khách, cuối cùng đào ra được chiếc điện thoại cục gạch của mình. Cậu vừa lẩm bẩm vừa thử gọi lại một lần nữa.
Kết quả… vẫn như cũ: "Xin vui lòng gọi lại sau."
Trì Vanh phản ứng rất nhanh. Hắn nhớ tới việc Hạ Tiêu có thể phá khóa, nên lập tức lôi bàn ghế chắn ngang cửa.
Như thế, dù có mở được khóa, cũng không thể đẩy cửa vào ngay.
Một tên sát nhân liên hoàn đang ở ngay căn hộ kế bên, dù có là Trì Vanh cũng phải căng thẳng mấy phần.
Ngu Tố ngồi phịch xuống ghế sô pha, cúi đầu nhìn bụng mình… Cậu còn vươn tay bóp bóp thử.
[Sao vậy?]
Hệ thống 08 lên tiếng hỏi.
Đáp lại nó là tiếng "rột rột" từ bụng của Ngu Tố.
Ngu Tố xấu hổ cúi đầu, lộ ra gáy trắng nõn mảnh mai:
“Tôi đói rồi."
Bây giờ đã hơn mười hai giờ trưa, sáng nay Ngu Tố chưa ăn gì, tối qua cũng ngủ không yên, cả buổi sáng thì bận chạy tới chạy lui… Giờ bụng đói meo là phải.
"Tại sao cái phó bản này lại khổ thế chứ." Ngu Tố lẩm bẩm than vãn, đôi tất trắng bị giẫm bẩn còn treo lủng lẳng trên đầu gối, để lộ đôi chân thon trắng nõn, ngồi trên sô pha tạo thành một đường cong mềm mại.
"Ngày nào cũng phải chạy đi chạy lại, không khớp với thiết lập nhân vật của tôi chút nào.”
08 im lặng một giây: [Thiết lập nhân vật của cậu là gì?]
"Thì là dạng phản diện núp trong bóng tối, mọi chuyện đều có đàn em lo liệu, bản thân chẳng cần bận tâm đến bất cứ thứ gì ấy."
Ngu Tố giơ ngón tay vẽ vẽ trong không trung để minh họa.
"Làm gì có phản diện nào khổ như tôi chứ?" Vừa nói, Ngu Tố vừa tỏ vẻ khó chịu vì phải đặt chân xuống đất, cậu kiêu kỳ cởi đôi tất trắng đã bám bụi ra, sau đó ung dung ngồi xếp bằng trên ghế sô pha.
Từ xa, Trì Vanh đã thấy cảnh Ngu Tố cởi tất, đôi chân trắng nõn nghịch ngợm vô tư vung vẩy dưới mép váy.
Một luồng nhiệt từ bụng dưới dâng thẳng lên, đầu óc Trì Vanh chao đảo, vừa đến gần đã bị mùi hương trên người Ngu Tố cuốn lấy, vô thức muốn ghé sát lại.
Chỉ là lúc này, Ngu Tố đang thoải mái nằm trên sô pha, mắt lim dim, nghe thấy Trì Vanh đến gần cũng không thấy có gì lạ, còn chớp chớp đôi mắt tròn xoe nhìn hắn.
"Em đói rồi." Ngu Tố mềm mại làm nũng, cậu nắm lấy tay Trì Vanh đặt lên bụng mình: "Anh sờ thử xem, có phải đã lép xẹp rồi không?"