- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Xuyên Nhanh
- Phản Diện Ngu Ngốc [Vô Hạn]
- Quyển 1 - Chương 36: Khoá phòng
Phản Diện Ngu Ngốc [Vô Hạn]
Quyển 1 - Chương 36: Khoá phòng
Phía sau, Hạ Tiêu vẫn còn đang gào "Không được đi!", bên cạnh là giọng nói thúc giục của Nghiêm Phụng Nam.
Ngu Tố hoảng loạn chạy khỏi căn nhà, thuận tay đóng cửa lại. Bên cạnh chính là căn hộ của Trì Vanh.
Ngu Tố mệt mỏi thở dài:
"... Tôi cũng không muốn ở chung với Trì Vanh, tôi tự chạy trốn được không?”
Vừa dứt lời, đầu hành lang bỗng xuất hiện một làn sương mờ. Sương xuất hiện rất đột ngột, tập trung ngay khu vực cầu thang.
"08, cậu lừa tôi!"
Ngu Tố sợ hãi lùi lại, lưng dán chặt vào tường:
"Không phải cậu nói không có ma sao?"
[Không phải ma, chỉ là hiệu ứng của hệ thống chính. Làn sương này là ranh giới bản đồ của phó bản, có nghĩa là cậu không thể rời khỏi tầng này.]
Nói cách khác, bây giờ Ngu Tố chỉ có thể đi tìm Trì Vanh.
Thực ra cậu cũng có thể đứng đây đợi Nghiêm Phụng Nam, nhưng Ngu Tố không chắc gã có thắng nổi Hạ Tiêu hay không. Nếu người bước ra là Hạ Tiêu, chẳng phải cậu sẽ lại bị bắt về gϊếŧ sao?
Nghĩ đến đây, Ngu Tố do dự và cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đứng trước cửa Trì Vanh.
Cậu đưa tay gõ cửa.
Cậu vẫn rất sợ Trì Vanh, nhưng so với kẻ gϊếŧ người bên kia, cậu đành phải chọn người ít đáng sợ hơn này.
Cánh cửa hé mở, Trì Vanh vẻ mặt vô cảm ló đầu ra và bất ngờ đối diện với một hầu gái nhỏ bé xinh đẹp thấp hơn hắn cả một cái đầu.
Mắt Trì Vanh sáng rực lên.
Ngu Tố xấu hổ cúi đầu, nhỏ nhẹ nói:
"Cho em vào nhà trước đã được không?"
Cậu bất an nghiêng đầu, liếc nhìn cánh cửa bên cạnh vẫn đang đóng chặt, rồi giục:
"Mau cho em vào đi, lát nữa Hạ Tiêu ra đấy."
Giây tiếp theo, Ngu Tố bị người ta nhấc bổng lên, cánh cửa sau lưng phát ra tiếng "rầm" nặng nề.
Giọng nói khàn khàn vang vọng bên tai.
"Xin lỗi."
Ngu Tố cảm nhận được một cái đầu đặt lên vai mình, mái tóc ngắn lởm chởm của Trì Vanh cọ vào má khiến cậu cảm thấy hơi nhột.
"Cục cưng, anh không thể sống không có em."
Trì Vanh nghèn nghẹn trong ngực: "Anh không thể không có em, anh biết anh sai rồi. Xin lỗi cục cưng, anh sẽ không bao giờ giam cầm em nữa, cũng sẽ không ép buộc em, không động tay động chân với em nữa."
Nói đến cuối, hắn thậm chí có chút nghẹn ngào: "Anh yêu em, cục cưng, anh yêu em nhiều lắm."
Trì Vanh vùi mặt vào l*иg ngực Ngu Tố, như đang nói với cậu, cũng như đang tự nói với chính mình.
"Cầu xin em tha thứ cho anh, đừng rời xa anh, anh không thể sống thiếu em."
[Úi dào~]
[Tình đến muộn rẻ hơn cỏ rác.]
[Yêu? Yêu thì có ích gì, vợ tôi ai mà chẳng yêu, thiếu gì tình yêu của anh chứ??]
[(Túm lấy vợ) (Hôn hôn hôn hôn hôn điên cuồng)]
[Bảo bối Ngu Ngu, cầu xin em (Tội nghiệp) (Tội nghiệp) đừng mềm lòng (Tội nghiệp)]
Bị người đàn ông nặng chừng này chèn ép, Ngu Tố chỉ thấy không thở nổi. Cậu vừa xấu hổ vừa bực bội, khẽ đẩy Trì Vanh ra, mềm mại thủ thỉ bên tai hắn:
"…Anh nhích ra một chút đi, nặng quá."
Trì Vanh hoảng hốt ngẩng đầu, sợ mình đè nặng khiến Ngu Tố khó chịu.
Hắn vội vàng đứng thẳng dậy, cứng ngắc đứng yên ở lối vào, nhưng đôi mắt vẫn chăm chú theo dõi Ngu Tố.
Hốc mắt hắn đỏ hoe, Ngu Tố bị nhìn đến mức rợn cả da đầu.
Một người đàn ông to lớn thế này, tư nhiên đổi tính rơi nước mắt, nhìn thế nào cũng thấy rợn người.
"Sao tự nhiên hắn lại…"
Ngu Tố cắn môi, do dự hồi lâu, không biết phải diễn tả như thế nào:
"… Lại gì?"
Hệ thống 08 bật tắt đèn tín hiệu, bắt đầu suy tư.
Theo lý mà nói, nếu đối phương là một NPC, thì về bản chất hắn cũng chỉ là một chuỗi mã lệnh. Dù có lập trình phức tạp đến đâu cũng không thể sở hữu mức cảm xúc rối rắm thế này.
Ừm… cũng không chắc.
Có khi NPC này được sử dụng mã logic cao cấp hơn.
[Có lẽ là hội chứng sợ chia ly.]
Sau một hồi cân nhắc, hệ thống 08 đưa ra giả thuyết không mấy chắc chắn: [Có thể trong tâm trí của hắn, cậu là một người không thể thay thế, vô cùng quan trọng. Khi cậu rời xa hắn, hắn sẽ nảy sinh cảm giác lo lắng, buồn bã, tuyệt vọng, tự trách và hàng loạt cảm xúc phức tạp khác.]
[Hắn không thể sống thiếu cậu.]
Nói xong, hệ thống 08 còn không nhịn được cảm thán.
NPC này đúng là được lập trình quá tốt, thậm chí có thể mô phỏng nhiều tầng cảm xúc phức tạp đến vậy.
Thật đúng là "ánh sáng" của giới trí tuệ nhân tạo mà.
Ngu Tố nghe mà chẳng hiểu gì, đành gác chuyện này lại. Dù sao thì Trì Vanh có vẻ cũng dễ đối phó hơn trước rồi nhỉ?
"Em có chuyện muốn nói với anh."
Ngu Tố ngập ngừng, nghĩ tới trạng thái kỳ lạ của Trì Vanh, bèn bổ sung thêm:
"Ch—"
Không ngờ Trì Vanh lại ngăn cản cậu.
"Anh sẽ không ép em gọi anh là "chồng" nữa."
Hắn dịu giọng nói, cẩn thận quan sát biểu cảm của Ngu Tố, như thể sợ chỉ cần nói sai một chữ, cậu sẽ không vui.
"Em muốn gọi anh thế nào cũng được."
Chưa gì đã thay đổi nhiều đến vậy?
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Xuyên Nhanh
- Phản Diện Ngu Ngốc [Vô Hạn]
- Quyển 1 - Chương 36: Khoá phòng