Quyển 1 - Chương 35: Khoá phòng

Nghĩ đến đây, trong lòng Ngu Tố chỉ còn lại áy náy.

Lâu Phóng đã giúp cậu giữ chân Hạ Tiêu, vậy mà cuối cùng cậu vẫn không chạy thoát.

[Thực ra cậu không nhất thiết phải cứu cậu ta.]

Hệ thống 08 ngạc nhiên: [Có thể Lâu Phóng chỉ là một NPC thôi, hơn nữa… dù cậu ta không phải NPC đi chăng nữa, Boss của phó bản này như cậu chắc chắn không cùng phe với cậu ta đâu.]

“Ai nói không cùng phe?”

Ngu Tố rũ mi mắt, liếc nhìn hệ thống đang lơ lửng trên không, không vui phàn nàn:

“Biết đâu cậu ta là đàn em của boss phản diện, đến giúp tôi trốn thoát thì sao?”

Vừa nói, cậu vừa đẩy cửa bước vào phòng.

Lâu Phóng vẫn ở nguyên chỗ cũ.

Thấy Ngu Tố quay lại, Lâu Phóng có vẻ rất kinh ngạc:

“Cậu chạy không thoát à?

Ngu Tố cau mày, đánh giá cậu ta từ trên xuống dưới.

Ừ, chưa bị đánh.

Tốt, tốt.

Xác nhận Lâu Phóng vẫn an toàn, Ngu Tố lại nhìn cậu ta bằng ánh mắt kiểu "đây đúng là đàn em của tôi rồi".

Nhắc đến chuyện chạy trốn thất bại, đương nhiên Ngu Tố không thể nói mình bị Hạ Tiêu bắt lại, thế nên cậu hắng giọng, cố tỏ ra nghiêm túc:

“Tôi đến cứu cậu.”

Lâu Phóng ngớ ra, tưởng mình nghe nhầm: “Hả?”

“Hả cái gì mà hả?”

Ngu Tố ngồi xổm xuống, thành thạo vén váy lên, nghiêm túc hỏi:

“Cái còng chân này, cần chìa khóa mới mở được à?”

Toàn bộ sự chú ý của cậu đều đặt trên cái khóa, vì thế hoàn toàn không nhận ra động tác của mình khiến phần vải trước ngực bị ép thành một khe nhỏ, để lộ mảng da thịt trắng nõn bên trong.

Hệ thống thở dài, thạo việc làm mờ cảnh tượng này.

Yết hầu của Lâu Phóng khẽ trượt lên xuống, giọng nói từ trên đỉnh đầu Ngu Tố vang lên:

“Ừ, tôi biết chìa khóa đang ở đâu.”

“Chìa khóa bị tên họ Hạ giấu trong ngăn kéo ở ngay cửa.”

Chìa khóa ở trong ngăn kéo?

Ngu Tố cảm thấy chuyện này dễ dàng quá mức, nhưng cũng không nghĩ nhiều.

Cậu làm theo lời Lâu Phóng, tìm trong ngăn kéo, và quả nhiên lôi ra được một chiếc chìa khóa.

"Cậu mau chạy đi!"

Ngu Tố đưa chìa khóa cho Lâu Phóng, gấp gáp nói:

"Bây giờ Hạ Tiêu đang bị người khác cầm chân, đây là cơ hội tốt để chạy trốn."

Cậu đứng dậy, buông váy xuống, gương mặt vương mồ hôi lấp lánh dưới ánh đèn, trông vừa ngoan ngoãn vừa dịu dàng.

Lâu Phóng siết chặt chìa khóa, biểu cảm trên mặt có chút kỳ lạ.

Lâu Phóng nhìn chằm chằm Ngu Tố một lúc lấu, không biết đang suy nghĩ gì.

Cậu mắt ta rũ mắt, chậm chạp nói: "Cảm ơn."

Giúp đỡ đàn em, không cần cảm ơn đâu.

Ngu Tố hí hửng trả lời trong lòng, nhưng bề ngoài vẫn giữ nét ngại ngùng, nhẹ nhàng gật đầu.

Sau đó, cậu xách váy, vội vã chạy ra ngoài.

Đến khi bóng dáng Ngu Tố biến mất ở cửa, Lâu Phóng vẫn giữ nguyên động tác ban đầu, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa trong tay.

Không mở được cửa sổ, con đường duy nhất để Ngu Tố chạy thoát chỉ còn lại cửa chính.

Dưới lầu, hai người đàn ông đều bị thương ở mặt, Nghiêm Phụng Nam nghiến răng, dồn sức đè chặt Hạ Tiêu xuống đất.

Chợt, gã nhìn thấy Ngu Tố chạy xuống từ cầu thang.

"Mau chạy đi!"

Hạ Tiêu phản đòn, ấn mạnh vào vai Nghiêm Phụng Nam, đôi mắt sắc lạnh khóa chặt trên người Ngu Tố: "Không được đi."

Ánh mắt anh ta quá mức đáng sợ. Ngu Tố siết chặt hai bàn tay vào vạt áo, gần như không dám ngẩng đầu đối mặt với anh ta.

Hạ Tiêu mạnh mẽ đạp Nghiêm Phụng Nam văng ra.

Trên mặt anh ta vẫn còn vết bầm tím.

Anh ta bước nhanh về phía trước, vươn tay muốn túm lấy Ngu Tố.

Nhưng Nghiêm Phụng Nam nhanh hơn anh ta một bước.

Gã từ dưới đất bật dậy, ở phía sau khóa chặt cổ Hạ Tiêu, động tác trơn tru gọn gàng, rõ ràng đã từng được huấn luyện chuyên nghiệp.

"Mau chạy đi!"

Khuôn mặt điển trai, sống mũi cao thẳng của Nghiêm Phụng Nam cũng đầy vết thương, dưới mắt bầm tím một mảng trông rất buồn cười.

Hạ Tiêu điên tiết, sát khí trong mắt cuồn cuộn.

Anh ta nheo mắt lại, dùng hết sức húc mạnh vào trán Nghiêm Phụng Nam.

Anh ta đã quyết tâm ra tay tàn nhẫn, muốn đánh đối phương đến chết mới thôi.

"Mẹ kiếp! Thằng chó!"

Nghiêm Phụng Nam cũng phát điên, dưới mũi chảy máu nóng.

Gã dùng sức vặn chặt hai cánh tay Hạ Tiêu, khuỷu tay anh ta phát ra tiếng "rắc" thanh thúy.

"Cho mày bắt cóc vợ tao!"

"Cho mày bắt cóc vợ tao!"

[Tôi cười ói mất thôi]

[Vợ ai? Họ Nghiêm, anh nói rõ ràng xem nào, sao vợ tôi lại thành vợ anh rồi?]

[Bức danh họa của thế giới: "Cuộc chiến giành vợ"]

[Chiến đấu vì cục cưng Ngu Ngu mà!!]

[Hít hà hít hà hít hà hít hà hít hà hít hà he he he]

[A a a a a, tôi cũng muốn tham gia đại chiến tranh giành vợ! (Chó ngậm hoa hồng) (Lao về phía vợ) (Bị những con chó khác đυ.ng bay) (Lồm cồm bò dậy đυ.ng bay những con khác) (Lảo đảo nhào đến ôm chặt vợ)]

Ngu Tố vừa căng thẳng vừa xấu hổ, khóe mắt đỏ hồng lên vì ngại ngùng.

Sao... sao hai người đánh nhau mà cũng không đứng đắn thế hả...