Đèn báo trên hệ thống 08 bỗng nhiên nhấp nháy liên tục.
[Ký chủ, đừng tìm nữa—]
Đôi tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên eo cậu, vừa vặn đè lên hai lúm apollo trên lưng.
“Cục cưng.”
Giọng nói trầm thấp của Hạ Tiêu vang lên.
Anh ta nhếch khóe môi, cổ họng rung rung cười khẽ, ôm chặt lấy Ngu Tố từ phía sau.
“Nhìn gầy thế này mà sao thịt trên người vẫn mềm vậy? Hửm?”
Cả người Ngu Tố cứng nhắc, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
“Sao không nói chuyện?”
Hạ Tiêu ôm cơ thể ấm mềm trong tay, mùi hương ngọt ngào xộc vào mũi, rõ ràng tâm trạng anh ta đang rất tốt.
Ngu Tố ngửi thấy trên người Hạ Tiêu phảng phất mùi máu tanh.
“… Đừng gϊếŧ tôi.”
Cậu nhắm chặt mắt, hàng mi dài khẽ run, môi bị cắn đến đỏ ửng.
“Cầu xin anh… Đừng gϊếŧ tôi…”
Giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng mèo kêu.
Rõ ràng mặc trên người bộ váy tội lỗi nhưng khuôn mặt lại ngây thơ vô cùng.
Khiến người ta…
Chỉ muốn giày xéo.
Mẹ kiếp.
May mà người đầu tiên tên ngốc này gặp trong phó bản là anh ta.
Nếu rơi vào tay những kẻ chơi lão làng khác, e là đã bị ăn sạch chẳng còn xương từ lâu rồi.
Ánh mắt Hạ Tiêu tối lại, anh ta kéo cổ áo, cố gắng hạ bớt cảm giác nóng bức trong người.
“Em biết rồi đúng không?”
Ngu Tố hoảng loạn lắc đầu: “Tôi không biết, tôi không biết gì cả.”
Cậu tưởng rằng Hạ Tiêu đang dò hỏi mình, lập tức cuống cuồng nói dối:
“Tôi không biết gì cả, tôi chỉ là… mất ngủ, nên lên lầu… xem thử thôi.”
Lại cùng một kiểu nói dối như hôm qua.
Hạ Tiêu chỉ cảm thấy buồn cười, nhưng lại cố tình trêu chọc cậu:
“Mất ngủ à… Sao lại mất ngủ?”
“Tôi… tôi lạ giường…”
Ngu Tố lúng túng bịa đại một lý do, mắt hạnh đảo qua đảo lại, mang đến chút ánh sáng trong bóng tối:
“Anh có thể… gọi Trì Vanh đến đón tôi không? Tôi muốn về ngủ rồi…”
Ai ngờ, lời vừa ra khỏi miệng, sắc mặt Hạ Tiêu lập tức trầm xuống.
“Trì Vanh, Trì Vanh.”
“Mở miệng ra là hắn, nhắm mắt lại cũng là hắn.”
Hạ Tiêu nghiến răng, bàn tay siết chặt vòng eo Ngu Tố, giọng nói càng ngày càng lạnh:
“Lúc nào cũng thích dùng bộ dạng đáng thương này để câu dẫn người khác.”
“Đến nước này rồi, ít ra cũng chung thủy một chút đi chứ hả?”
“Vừa quyến rũ tôi, vừa gọi tên thằng đàn ông khác?”
Mặt Ngu Tố đỏ bừng, đôi môi khẽ hé mở, nhưng không thể thốt ra một lời nào.
Sao… sao anh ta lại nói cậu như thế…
“Hắn dựa vào cái gì mà nói tôi quyến rũ hắn?”
Ngu Tố quay sang than phiền với hệ thống 08, đôi mắt ngập nước hồng hồng:
“Tôi đã nói câu nào đâu… Sao anh ta lại đối xử với tôi như thế chứ.”
Hệ thống 08 đã quá quen với việc ký chủ của mình cứ gặp chuyện là lại chạy đến chỗ nó trút giận, lúc này hệ thống chỉ phát ra một tràng âm thanh điện tử rè rè, không trả lời.
Hạ Tiêu quyết tâm dạy cho kẻ ngốc này một bài học.
Bàn tay anh ta chậm rãi lướt xuống, đầu ngón tay khẽ móc lấy sợi dây lỏng lẻo phía sau váy.
Chỉ cần nhẹ nhàng kéo một cái, lớp vải kia sẽ lập tức chảy xuống—
“BÙM! BÙM! BÙM!”
Hạ Tiêu dừng tay, khẽ cau mày.
Là ai?
Ngu Tố cũng nghe thấy tiếng gõ cửa dưới lầu, đôi mắt bỗng sáng lên.
Là Trì Vanh đến cứu cậu sao?!
Sự mong đợi không che giấu trên khuôn mặt cậu đã bị Hạ Tiêu nhìn thấy, cơn giận trong lòng anh ta bùng lên dữ dội.
Hạ Tiêu hừ lạnh một tiếng, thả Ngu Tố ra.
“Ngoan ngoãn ở yên đây.”
Dứt lời, anh ta bước ra khỏi phòng.
Làm gì có chuyện Ngu Tố ngoan ngoãn nghe lời được?
Chờ Hạ Tiêu ra khỏi cửa, cậu lập tức lén lút theo sau.
Lần này nhất định phải ngoan ngoãn ở bên cạnh Trì Vanh, không chạy lung tung nữa.
Cậu ẩn mình trong bóng tối, lặng lẽ cúi người nấp sau lan can tầng hai, từ đây có thể nhìn thấy tình hình dưới lầu.
Hạ Tiêu mở cửa.
Bên ngoài là một thanh niên đội mũ lưỡi trai.
—Là Nghiêm Phụng Nam.
Ngu Tố ngẩn người, thất vọng “a” một tiếng.
Giờ phải làm sao đây?
Hai tên biếи ŧɦái chạm mặt nhau, chẳng lẽ cậu phải chọn một trong hai?
Ngu Tố không nghe rõ cuộc đối thoại giữa hai người ở dưới lầu.
Nhưng có vẻ hai bên không thể thương lượng, chưa nói được mấy câu đã trực tiếp động tay động chân.
!
Người ra tay trước là Nghiêm Phụng Nam, một cú đấm hướng thẳng vào mặt Hạ Tiêu.
Hạ Tiêu che mặt lùi về sau mấy bước, ngay sau đó cũng phản công lại.
[Nhân cơ hội này, chạy ra ngoài đi.]
Ngu Tố nấp ở cầu thang quan sát một lúc thì nghe thấy lời hệ thống 08. Cậu còn do dự chốc lát, rồi… quay người chạy ngược lên lầu.
[Cậu làm gì thế?!]
“Tôi định thử xem có cứu được Lâu Phóng không.”
Ngu Tố khom lưng men theo hành lang, vừa nghiêm túc vừa dịu dàng nói:
“Cậu ta đã giúp tôi cầm chân Hạ Tiêu lâu như vậy, tôi không thể cứ thế bỏ mặc cậu ta được.”
Nói không chừng, vì kéo dài thời gian, Lâu Phóng còn bị đánh đến mức thoi thóp, giờ đang nằm lăn lóc dưới đất cũng nên.