Cậu nghĩ đến mối quan hệ của nguyên chủ và Hạ Tiêu trong phó bản này, càng nghĩ càng thấy suy đoán này hợp lý.
Vậy nên, sự chán ghét của Hạ Tiêu dành cho cậu là thật.
Việc anh ta cố tình xen vào và mang cậu đi cũng chỉ để tiện ra tay hơn.
Thôi toi rồi…
“Nhiệm vụ này khó quá…”
Ngu Tố khẽ thì thầm với 08: “Hạ Tiêu cao to như thế, làm sao tôi chạy thoát được?”
[Những phó bản dành cho người chơi mới sẽ không quá phức tạp.]
Hệ thống 08 bình tĩnh an ủi cậu:
[Có lẽ không khó như cậu nghĩ đâu.]
Lâu Phóng quan sát sắc mặt của Ngu Tố, còn tưởng cậu đã bị dọa đến không nói nên lời nên đành đổi chủ đề:
“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, tại sao cậu lại lên được lầu vậy?”
“Anh ta luôn trông chừng tầng hai rất kỹ, lẽ ra sẽ không để cậu lên mới đúng.”
Nghe vậy, Ngu Tố mới nhớ ra tác dụng của thuốc ngủ bị giới hạn về thời gian.
“Còn bao lâu nữa?”
Cậu chọc chọc hệ thống, thì thầm:
“Tôi nghĩ đã đến lúc quay về rồi.”
Như thể để trả lời cho thắc mắc của Ngu Tố, bỗng nhiên, dưới tầng vang vọng tiếng bước chân trầm ổn.
“Tố Tố, em đi đâu rồi?”
Cả người Ngu Tố cứng đờ.
Thuốc ngủ hết tác dụng rồi sao?!
[Lẽ ra phải còn một tiếng nữa mới đúng.]
Mắt Ngu Tố trừng to, hoảng hốt nói:
“Vậy tại sao anh ta lại đột nhiên tỉnh dậy vậy hả?!”
Lâu Phóng cũng nhận ra sự căng thẳng của cậu, nhưng cũng bất lực, chỉ có thể ngồi bệt xuống sàn thở dài ngao ngán.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Mắt Ngu Tố dán chặt vào cánh cửa tối om, tim đập càng lúc càng nhanh.
“Tôi sẽ cố kéo dài thời gian.”
Lâu Phóng đẩy Ngu Tố đi, ra hiệu cậu nhanh chóng hành động:
“Cậu mau chạy đi.”
“Các cửa sổ trên tầng hai đều có chốt chặn, nhưng cậu có thể tìm vật gì đó để cạy ra, sau đó nhảy xuống thoát thân.”
Ngay lúc này, tiếng bước chân ngay ngoài hành lang, Lâu Phóng lại giục:
“Chạy nhanh lên.”
Ngu Tố bị Lâu Phóng đẩy một cái, đôi chân cậu run lẩy bẩy, gắng gượng đứng lên. Nhân lúc Hạ Tiêu chưa đến hành lang này, cậu liền mở cửa chạy ra ngoài.
Bây giờ là 4 giờ 30 sáng, ánh đèn mờ ảo bị ngăn bởi từng lớp rèm cửa trập trùng, hành lang tối đen như mực.
Cửa phòng bên cạnh không mở được.
Ngu Tố toát mồ hôi hột, hoảng loạn quay người, lao vào một căn phòng khác.
Cánh cửa dễ dàng bị đẩy ra.
Cậu thở hổn hển, ép chặt người vào sau cánh cửa, gò má hồng ửng vì chạy đôn chạy đáo.
Bộ váy hầu gái sau một loạt động tác mạnh đã nhăn nhúm cả lên, gấu váy siêu ngắn lơ lửng ngay thắt lưng, gần như không che được gì.
Sợi dây thắt eo sau lưng cũng tuột ra, váy lỏng lẻo đến mức để lộ một mảng da trắng nõn, bên dưới vòng eo nhỏ nhắn thấp thoáng hai hõm apollo quyến rũ.
Ngu Tố không mang giày, đôi tất trắng dưới chân đã phủ đầy bụi bẩn.
Một bên tất bó chặt vào đùi, một bên bị tuột, lỏng lẻo treo trên đầu gối.
“Tôi sai rồi.”
Ngu Tố dụi đôi mắt cay xè, ấm ức thì thầm:
“Thôi thì Trì Vanh vẫn tốt hơn.”
So với một kẻ sát nhân biếи ŧɦái như Hạ Tiêu, du͙© vọиɠ kiểm soát của Trì Vanh còn có vẻ bình thường hơn một chút.
Từ bên ngoài, tiếng bước chân dừng lại.
Ngu Tố dỏng tai lắng nghe, cậu đoán, Hạ Tiêu vừa lên lầu liền đi thẳng đến phòng của Lâu Phóng.
[Trước tiên phải tìm dụng cụ mở khóa chặn đã.]
Hệ thống 08 lần đầu tiên tỏ ra sốt ruột:
[Xem thử xem có cái gì cạy cửa sổ ra không.]
Bên trong phòng chỉ có một cánh cửa sổ.
Ngu Tố đẩy thử, quả nhiên trên rãnh trượt cũng có chốt chặn.
Bên ngoài tạm thời vẫn im ắng, có lẽ Lâu Phóng đang cố gắng giữ chân Hạ Tiêu.
Ngu Tố tay run không kiểm soát, cậu khom người lục lọi trong ngăn kéo, nhưng chỉ tìm thấy một cái bấm móng tay nhỏ xíu.
“… Chỉ có thứ này…”
Lòng bàn tay ướt nhẹp, cậu suýt thì làm rơi cái bấm móng tay xuống đất.
“Làm sao mà cạy cửa được chứ…”
Cậu thử dồn sức đẩy, nhưng tấm chắn vẫn không nhúc nhích.
Tất cả hy vọng chạy trốn của Ngu Tố đều đặt lên chiếc bấm móng tay nhỏ bé này.
Cậu không ngừng ấn đầu nhọn của nó để cạy tấm chặn trên cửa sổ, kiên nhẫn lặp đi lặp lại nhích từng chút một.
Ngoài cửa sổ, ánh sáng quét qua.
Vì gắng sức, đầu ngón tay của Ngu Tố đã bắt đầu đỏ ửng.
Nếu cạy tiếp, có lẽ lớp da non ở đầu ngón sẽ bị rách mất.
[Tìm xem còn thứ gì khác dùng được không.]
Giọng hệ thống 08 vẫn bình tĩnh nhưng tốc độ nói lại nhanh hơn bình thường.
[Đừng dùng thứ này nữa.]
Ngu Tố đành phải từ bỏ cái bấm móng tay.
Cậu cúi xuống, lục lọi trong ngăn kéo một lần nữa.
Hõm Apollo sau lưng vừa vặn để hai bàn tay người ta bóp lấy.
Khi cậu khom lưng, váy hầu gái bị kéo lên, để lộ vùng da thịt trắng nõn bên dưới. Đường viền ren cọ lên làn da non nớt, để lại dấu vết màu hồng nhạt.
Toàn bộ tâm trí của Ngu Tố đều đặt vào việc tìm đồ trong ngăn kéo, hoàn toàn không để ý đến động tĩnh phía sau.