Không có đèn, Ngu Tố không dám đi sâu vào, đành phải dựa sát vào tường, men theo bờ tường mà đi.
Có lẽ Hạ Tiêu thường xuyên lui tới căn phòng này, bởi vì tường được dán giấy dán tường, hơn nữa cực kỳ sạch sẽ, không có một hạt bụi.
Đi được mấy bước, cậu chợt nghe thấy âm thanh ong ong rất nhỏ phát ra từ bên trong phòng.
Nghe giống như tiếng động cơ của thiết bị điện lớn, kiểu như tủ đông hay tủ lạnh.
Ngay lập tức, vô số cảnh phim kinh dị chạy qua trong đầu cậu.
Ví dụ như—
Nhân vật chính nghe thấy âm thanh kỳ lạ trong tầng hầm, sau đó nhân lúc trời tối lén mò vào. Rồi trong đêm mất điện, tầng hầm lẽ ra phải trống trải và im ắng, thế nhưng… Bên trong lại có tiếng ầm ầm của một thiết bị điện đang hoạt động.
Âm thanh ong ong bên tai càng lúc càng rõ ràng. Những cảnh phim kinh dị đã từng xem như đang dần tái hiện ngay trước mắt.
Ngu Tố vốn đã nhát gan. Trước đây, cậu chỉ mới xem hai, ba bộ phim kinh dị, mà hầu như lần nào cũng phải có anh trai hoặc anh hàng xóm xem cùng mới chịu xem.
… Mau để tôi tìm thấy công tắc đèn đi.
Cậu đã sợ đến hai chân mềm nhũn, nhưng não bộ vẫn không ngừng tự tái hiện lại những cảnh phim kinh dị cũ.
Trong phim, nhân vật chính càng lúc càng đến gần âm thanh bí ẩn kia.
Ngu Tố trốn sau lưng anh hàng xóm, sợ hãi rúc vào người đối phương, lập tức bị đối phương ôm vào lòng, bật cười trêu chọc: "Tiểu Tố, nam chính vừa chạm phải cái gì vậy?"
Hàng mi dài rậm bị thấm ướt, Ngu Tố cắn môi, khẽ nấc một tiếng, không nhịn được mà bật khóc.
Trong phim—
Nam chính bỗng quay đầu, đối diện với tên sát nhân liên hoàn đeo mặt nạ đầu bò.
— Và ngay lúc này, trong bóng tối, một bàn tay bất ngờ nắm chặt lấy tay cậu.
“Suỵt.”
Người đàn ông mạnh mẽ kéo Ngu Tố vào lòng, một tay khác bịt chặt miệng cậu, hơi thở nóng rực phả lên những giọt nước mắt còn vương trên gò má.
Ngu Tố mắt đẫm lệ, nhìn qua lớp sương mờ phủ ở hốc mắt, cuối cùng cũng nhìn rõ diện mạo của đối phương.
Một gương mặt trẻ trung, anh tuấn dần hiện ra từ trong bóng tối.
Người đàn ông cảm nhận được lòng bàn tay mình ướt nhẹp vì nước mắt, ánh mắt khóa chặt trên khuôn mặt Ngu Tố:
“Sợ đến phát khóc rồi sao?”
Dưới ánh sáng lờ mờ, làn da trắng nõn của Ngu Tố gần như phát sáng trong bóng tối.
Đôi mắt ướt sũng, tròn to, long lanh nhìn đối phương, đôi môi hồng nhạt khẽ mím lại, trông đáng thương đến cực điểm.
Những lời đã chuẩn bị sẵn bỗng nghẹn nơi cổ họng, người đàn ông ngây ra một lúc:
“… Khụ, cậu cũng bị anh ta bắt đến đây sao?”
Cậu ta nói chuyện rất bình thản, ánh mắt liếc lên liếc xuống đánh giá Ngu Tố, rồi nhíu mày:
“Hử? Anh ta không trói cậu à?”
Lúc này Ngu Tố mới nhận ra bàn tay non mềm của mình đang nằm trong tay đối phương, cậu vội vàng giãy ra, rút tay về.
Nhận thấy thái độ đề phòng của Ngu Tố, người đàn ông chỉ cười, bổ sung thêm một câu:
“À, tôi tên Lâu Phóng. Còn cậu?”
Mắt Ngu Tố vẫn còn hoe đỏ, cậu đưa tay lau nước mắt trên mặt, vô tình chà đến mức hai má hồng lên.
“… Ngu Tố.”
Vừa dứt lời, ánh mắt cậu vô thức trượt xuống, lúc này mới phát hiện hai chân của Lâu Phóng bị xiềng xích cố định xuống sàn nhà.
“Tôi bị nhốt ở đây đã mấy ngày rồi.”
Lâu Phóng trở nên nghiêm túc, nhìn thẳng vào mặt Ngu Tố:
“Cậu có biết không? Tên đó chính là kẻ gϊếŧ người hàng loạt mà báo đài đưa tin suốt dạo gần đây.”
… Kẻ gϊếŧ người hàng loạt?
Cái gì?!
Câu nói này như sấm sét đánh thẳng vào tâm trí Ngu Tố, cậu trừng to mắt, ngây người, hốt hoảng thốt ra một tiếng "hả" yếu ớt.
“Cậu không biết sao?”
Lâu Phóng nhướng mày, gãi đầu, sau đó lại im lặng quan sát biểu cảm trên mặt Ngu Tố.
“Mà cũng đúng thôi. Nhìn cậu thế này, chắc chắn là bị anh ta lừa đến đây rồi.”
Lâu Phóng lẩm bẩm nói tiếp: “Mấy ngày trước cũng có một người tóc hồng đến đây… Hình như là một streamer khá nổi tiếng.”
“Cũng bị tên họ Hạ kia lừa tới, sau đó…”
Lâu Phóng khẽ cắn môi, giọng nói dần nhỏ lại.
“… Tôi tận mắt thấy cậu ấy bị chặt thành từng khúc ngay trước mặt mình.”
Ngu Tố nín thở.
Lâu Phóng nhìn thấy sắc môi cậu dần dần tái nhợt, khẽ thở dài:
“Giờ cậu đã hiểu chưa? Hạ Tiêu chính là một tên sát nhân.”
Ngay khi Lâu Phóng vừa dứt lời, trong đầu Ngu Tố, âm thanh lạnh lẽo của hệ thống chính vang lên.
[Tiến độ cốt truyện chính tăng lên 30%.]
[Nhiệm vụ cá nhân 1: An toàn trốn thoát khỏi kẻ gϊếŧ người.]
[Lưu ý: Khi cốt truyện chính chưa hoàn thành, tiến hành nhiệm vụ cá nhân có thể dẫn đến thất bại.]
Chỉ đến khi tiếng nói của hệ thống chính hoàn toàn biến mất, Ngu Tố mới nhận ra bàn tay mình đã lạnh toát từ lúc nào.
… Vậy nên, Hạ Tiêu định gϊếŧ cậu sao?
Một loạt thông tin đột ngột ập đến khiến đầu óc cậu quay cuồng, mơ hồ không rõ.