Quyển 1 - Chương 30: Khoá phòng

Hạ Tiêu che giấu suy nghĩ tối tăm dưới đáy mắt, biểu cảm vẫn không thay đổi.

"Em có muốn đi tắm không?" Anh ta hỏi: "Tôi thấy trên người em còn dính nhiều bụi đất lắm."

Lần này, Ngu Tố không dễ bị lừa nữa.

"Anh ta cũng định lén nhìn tôi tắm đúng không?" Ngu Tố tức giận nói với hệ thống 08: "Lại đang lừa tôi!"

Hệ thống 08 không đáp lại.

Tuy cậu lo Hạ Tiêu sẽ nhìn lén, nhưng đúng là trên người cậu đang rất bẩn.

Bị anh ta nhắc nhở như vậy, Ngu Tố cũng bắt đầu thấy khó chịu với cảm giác dính nhớp trên da.

Chần chừ hồi lâu, cậu vẫn quyết định đi tắm.

Nhưng vừa bước vào phòng tắm: "Cạch!"

Cậu lập tức khóa trái cửa.

Phòng tắm vẫn giữ tông màu lạnh đen - trắng - xám, nhưng cửa sổ đã được bịt kín, nên cậu không còn lo bị rình trộm qua cửa sổ như lần trước.

Mà nhắc đến cửa sổ… Không hiểu sao tất cả cửa sổ lớn nhỏ trong nhà Hạ Tiêu đều đã được gia cố kín mít.

Bên ngoài lắp đặt song sắt, còn đường trượt bên trong của cửa sổ bị chặn bởi một tấm chắn.

Ngu Tố tò mò thử đẩy một cái, cửa sổ vẫn mở ra được, nhưng chỉ hé được một khe hở hẹp, ngay cả một người nhỏ bé như cậu cũng không thể chui lọt.

Khi tắm, động tác của Ngu Tố trở nên chậm chạp hơn hẳn, toàn thân chìm trong làn hơi nước, cả người như mềm nhũn ra.

Không biết đã bao lâu trôi qua, cuối cùng cậu cũng tắt vòi sen.

Bên ngoài vẫn yên tĩnh, không rõ Hạ Tiêu đã đi đâu.

Đến khi mặc quần áo xong đi ra, cậu phát hiện Hạ Tiêu không còn trong phòng nữa.

Tầng một có bốn phòng ngủ, một phòng khách, bếp mở, khu vực ăn uống, kèm theo một phòng tắm lớn và hai nhà vệ sinh.

Dù đây là một chung cư cũ, nhưng từ cách bày trí bên trong có thể thấy Hạ Tiêu đã đầu tư sửa sang khá kỹ lưỡng.

Còn tầng hai có gì… thì Ngu Tố không biết.

Tấm rèm lớn mở rộng, ánh nắng ấm áp bên ngoài rọi vào, phủ xuống mặt ghế sô pha.

Ngu Tố khá phấn khích nhưng vẫn ngồi ngay ngắn lịch sự, cố gắng không làm sofa bị nhăn hay lún xuống.

Đây đã là ngày thứ tư kể từ khi cậu vào phó bản, cuối cùng cậu cũng thoát khỏi căn nhà của Trì Vanh.

"Thế là, đến giờ tôi vẫn chưa biết đầu mối chính là gì." Cậu ngơ ngác lẩm bẩm: "Cậu xem, rõ ràng hệ thống chính đã nói rằng hôm nay sẽ mở khóa cốt truyện chính… nhưng đến giờ vẫn chưa có gì xảy ra cả."

Cậu còn dám trách hệ thống chính à.

Hệ thống 08 phát ra một loạt tiếng nhiễu điện nhỏ, sau đó trả lời:

[Nếu hệ thống chính đã nói vậy, thì rất có thể trong hôm nay sẽ có một sự kiện quan trọng xảy ra. Dù sao, cậu cũng vừa thành công thoát khỏi Trì Vanh mà, không phải sao?]

"Ồ… Cũng đúng."

Ngu Tố chống cằm, phồng má suy nghĩ. Động tác đáng yêu này lập tức khiến bình luận bùng nổ, spam liên tục không dứt.

"Nhưng đến giờ, ngoại trừ chuyện "Phấn Phấn Đáng Yêu" bị sát hại, thì chẳng có chuyện gì liên quan đến cốt truyện chính cả."

Còn cả tin nhắn trong điện thoại, Hạ Tiêu đã nói rằng anh ta muốn gϊếŧ Trì Vanh, lúc đó cậu cũng hơi lo lắng.

Nhưng bây giờ nhìn lại, có lẽ chỉ là lời nói trong cơn tức giận mà thôi.

Ngu Tố chột dạ nghĩ thầm: … Nhưng mà, giờ cậu lại chạy đến nhà “tình nhân” trước đây, và vô tình ăn khớp với thiết lập nhân vật trong phó bản.

Cậu trò chuyện với hệ thống về cốt truyện phó bản một lúc, bất tri bất giác ngoài trời đã dần tối.

Cửa sổ trên lầu bị ai đó đẩy ra một khe hở, gió lạnh từ bên ngoài lùa vào, khiến Ngu Tố không kiềm được mà rùng mình.

Cậu lầm bầm trong miệng: "Hạ Tiêu đang ở trên lầu à? Sao còn chưa xuống?"

Ngu Tố đứng dậy suy nghĩ một lúc, cuối cùng quyết định tự mình lên lầu đóng cửa sổ lại.

Trên tầng hai không bật đèn, Ngu Tố cũng không biết công tắc nằm ở đâu, nhưng may mắn là ánh sáng bên ngoài chưa hoàn toàn tắt hẳn, vẫn đủ để nhìn thấy đường đi trong hành lang.

Cuối hành lang là một ô cửa sổ lớn, rèm cửa bị gió thổi bay phần phật.

Ngu Tố dừng bước.

Khung cảnh này… thật sự rất giống với cảnh quay cuối cùng của nhân vật phụ xấu số trong phim kinh dị.

Thật ra, cũng không nhất thiết phải đóng cửa sổ này đâu ha.

Ngu Tố tự nhận mình không phải loại nhân vật phụ thích tìm chết, lòng bàn chân bắt đầu ớn lạnh, cậu quyết định quay người đi xuống lầu.

Nhưng ngay lúc này, cánh cửa phòng ngủ gần cửa sổ đột nhiên bị mở ra.

Ánh mắt của cậu và Hạ Tiêu chạm vào nhau.

Ngu Tố đã nhìn thấy.

Chỉ trong nháy mắt, gương mặt Hạ Tiêu lạnh tanh.

Dù chỉ xuất hiện thoáng qua nhưng đủ khiến tim cậu hẫng một nhịp.

"Sao vậy?" Hạ Tiêu quan tâm hỏi han cậu, khuôn mặt không lộ chút cảm xúc bất thường nào: "Sao lại lên đây?"

Ánh sáng trên lầu mờ tối, nhưng Ngu Tố vẫn có thể nhìn rõ vệt máu lốm đốm trên đôi giày của Hạ Tiêu.

Khuôn mặt của Hạ Tiêu ẩn giấu trong bóng tối, không thể nhìn rõ biểu cảm.

Ngu Tố đầu óc trống rỗng, lắp bắp giải thích:

"… Bên dưới hơi lạnh, tôi… tôi định lên lầu đóng cửa sổ."

Gió rít qua khung cửa, cuốn theo âm thanh vù vù đáng sợ.

Hạ Tiêu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cậu, đôi mắt tối sầm, sâu thẳm như đáy vực.

Rõ ràng trên mặt anh ta vẫn treo nụ cười, nhưng Ngu Tố lại cực kỳ hoảng loạn, lòng bàn tay siết chặt đến đổ mồ hôi lạnh.

Cậu sợ đến mức tim đập loạn, nhưng vẫn bước lên phía trước, lấy lòng nhẹ lấy cánh tay Hạ Tiêu, giọng nói mềm mại, yếu ớt:

"Tôi vừa mới tắm xong… không có quần áo sạch để thay, anh… anh có thể cho tôi mượn một bộ được không?"

Ngay dưới chóp mũi anh ta là mùi hương ngọt ngào thoang thoảng từ trên người cậu.

Hạ Tiêu khẽ cười, cúi mắt nhìn khuôn mặt non nớt của cậu:

"Đã có ai từng nói với em rằng—em không biết nói dối chút nào chưa?"

Sắc mặt Ngu Tố lập tức tái nhợt.

"Giọng nói thì run, mặt thì trắng bệch." Hạ Tiêu nhẹ nhàng véo má cậu, xúc cảm mềm mịn khiến tâm trạng anh ta tốt hơn hẳn.

"Đôi mắt đảo qua đảo lại, vừa nhìn đã biết đang nói dối."

"Nhưng mà—" Giọng điệu của anh ta chợt thay đổi, đuôi mắt nhướng lên, khóe môi khẽ cong.

"Em đã nói vậy thì đương nhiên tôi phải cho em mượn một bộ quần áo để mặc."