Chương 29

“Đừng mơ nữa… những người đó, ai cũng muốn lấy mạng bản tọa.” Bạch Phong Hòa cười dịu dàng, nhưng hơi run: "Cảnh tượng hôm nay… cứ vài ngày lại lặp lại một lần.”

Nói rồi thân thể nàng không chịu nổi, trượt dần dọc theo bàn, ngã xuống sàn như tờ giấy thấm nước, mềm nhũn ướt đẫm mồ hôi.

Vân Xuyên Chỉ trợn mắt: “Nhiều vậy luôn hả?”

Bạch Phong Hòa rốt cuộc đã đắc tội bao nhiêu người trong môn phái vậy?

“Ừ.” Bạch Phong Hòa nắm tay nàng thì thào: "Bản tọa đã nói rồi… ta chưa từng tin tưởng bất kỳ ai.”

“Chỉ tiếc… lúc trúng kế lại chưa kịp trừ khử ngươi.”

Nàng gắng gượng cười một cái, nụ cười yếu ớt mà chua chát.

“Để ngươi… đắc thủ rồi.”

“Đắc thủ cái gì?” Vân Xuyên Chỉ cau mày, ngồi xổm xuống, nghiêng đầu nhìn vào mắt nàng.

Bạch Phong Hòa ngập ngừng một chút, nhẹ giọng hỏi: “Ngươi… không định gϊếŧ ta?”



Thật ra cũng có nghĩ đến đấy.

Vân Xuyên Chỉ lảng mắt đi. Nếu Bạch Phong Hòa không nói ra câu kia, nàng thật sự đã có ý định xuống tay một lần dứt khoát.

Nhưng vừa nghe nàng thốt lên cái câu: “Trong môn này ai cũng muốn gϊếŧ ta”, tự nhiên trong lòng dâng lên một tia xót xa.

Vân Xuyên Chỉ vốn chưa từng tự thấy mình là người mềm lòng. Trước nay, ai đối xử tệ với nàng, nàng chém như chặt cải bẹ, tay không hề run lấy một cái.

Nhưng nàng cũng chẳng phải loại ma đầu cuồng sát vô pháp, người vô tội, hoặc khiến nàng thấy đáng thương, nàng chưa bao giờ xuống tay.

Nói cho cùng, việc gϊếŧ người đối với nàng chẳng qua chỉ là phương thức để tự vệ, tránh bị bắt nạt mà thôi.

“Tiểu nô không dám.” Vân Xuyên Chỉ bình thản đáp, rồi khẽ xoay người tại chỗ, để lộ chiếc gáy mảnh mai và phần sống lưng trắng ngần trước mắt Bạch Phong Hòa.

Nàng khẽ lắc lắc: “Nào, để ta cõng ngài.”

Tấm lưng kia nhỏ gầy như cọng cỏ, tưởng chừng chạm khẽ là gãy. Bạch Phong Hòa cúi mắt nhìn nàng, ánh đèn lay động phản chiếu trong đồng tử, lúc sáng lúc tối, nhưng nàng không nói lời nào.

“Hôm qua không phải ngươi còn nói không cõng nổi ta sao?” nàng nói.

“Cõng xuống núi đương nhiên khó, nhưng cõng về giường thì nhất định được.” Vân Xuyên Chỉ vỗ vỗ bờ vai khẳng khiu của mình: "Ta hồi nhỏ hay cõng củi, ngài cứ leo lên đi.”

Bạch Phong Hòa suýt nữa bật ra tiếng mắng vì nàng không dùng kính ngữ, nhưng rồi cũng nhịn, chỉ lạnh mặt vươn tay ôm lấy cổ nàng.

Thật chẳng ngờ, Vân Xuyên Chỉ vậy mà thật sự cõng được.

Chỉ có điều vừa mới đứng dậy liền loạng choạng như con châu chấu tuyệt vọng, Bạch Phong Hòa trong lòng dâng lên một trận buồn cười, suýt nữa khóe môi cũng cong lên, nhưng lập tức nén lại.

Đồ ngốc. Nàng thầm nghĩ.

Người mà nàng tưởng phải bốc mùi bùn đất, vậy mà lại phảng phất hương thơm nhẹ nhẹ, tuy rất nhạt, chớp mắt liền tan, nhưng vẫn khiến người ta xao động.

Vân Xuyên Chỉ vừa lảo đảo vừa đưa nàng đến bên giường, đặt nàng nằm xuống, rồi tung người bật dậy, chỉnh lại y phục.

Trên giường, Bạch Phong Hòa mồ hôi nhễ nhại, tóc mai ướt sũng dính vào tai, gò má mỏng manh như tờ giấy. Nàng xoay người, mười ngón bấu chặt lấy gấm lụa dưới thân.

Đầu ngón tay nàng đỏ hồng rực rỡ như cánh hoa, khiến tim Vân Xuyên Chỉ đập loạn. Nàng vội xoay lưng lại, giả vờ đi pha trà.

Nhưng trong đầu, mười mấy trăm cái cối xay gió đang xoay vù vù, nóng đến mức tai cũng sắp bốc khói.

Với tình huống hiện tại, một tiểu tiên phó như nàng phải làm gì mới đúng phép?

Bỏ chạy là tự tiện rời vị trí. Gọi Linh Thủy thì nàng ta cấm rồi. Mà bản thân nàng không có linh lực, không thể giải dược. Vậy thì chỉ còn…

Vân Xuyên Chỉ hít sâu một hơi, bưng ly trà quay lại, vừa vặn đối mắt với ánh nhìn đẫm nước của Bạch Phong Hòa.

Nàng cắn răng: “Hay là tiểu nô giúp ngài nhé?”

Người trước mắt im lặng hồi lâu, rồi cụp mi hỏi: “Ngươi làm cái bộ dạng đó là sao? Giúp bản tọa mà khiến ngươi khó chịu đến vậy?”

“Cũng… không đến nỗi.” Vân Xuyên Chỉ gãi gãi mũi, không dám nhìn nàng.

Tuy loại chuyện này với Bạch Phong Hòa chắc chẳng là gì, nhưng với nàng thì thật ngại quá đi mất.

“Cút.”

Lần đầu tiên trong đời, Bạch Phong Hòa cảm nhận được cảm giác bị tức đến mức bật cười. Nàng nén giọng: “Cút ra ngoài.”

Vân Xuyên Chỉ nghe xong như được đại xá, chẳng dám nấn ná thêm một giây nào, lí nhí “vâng” một tiếng, sau đó như một cơn gió vọt thẳng ra cửa điện.

Thân thể gầy yếu kia vậy mà chạy nhanh đến mức để lại tàn ảnh. Bạch Phong Hòa thấy vậy thì khí huyết càng thêm đảo loạn.

Nàng phất tay đóng cửa, linh lực khiến đại môn rầm một tiếng đập vào tường, rơi luôn nửa cánh.

“Bị vả rồi nhỉ?” Một giọng châm chọc vang lên.

Tiểu nhân đá không biết từ đâu lù lù bò ra, ngồi chồm hỗm trước mặt nàng.

“Đường đường Bạch Phong Hòa phong tình vạn chủng, vậy mà liên tục thất bại dưới tay một tiểu tiên phó.”

Bạch Phong Hòa không đáp, chỉ xoay tay vận linh lực ép thẳng vào tâm mạch, một vòng tử quang men theo kinh mạch chạy khắp toàn thân, nhanh chóng đẩy toàn bộ dược tính ra ngoài, hóa thành làn hơi nước tan biến.