Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phản Diện Nàng Luôn Muốn Quyến Rũ Ta

Chương 23

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thật đúng là đồ người xấu xấu đến tận cốt tủy. Vân Xuyên Chỉ nghiến răng nghĩ.

“Tiểu nô không hề nói dối.” Vân Xuyên Chỉ lắc đầu, tuy nàng chưa đến mức run cầm cập, nhưng đối mặt với tử vong vẫn khó tránh khỏi có chút hoảng loạn.

Vừa dứt lời, nàng như chợt nhớ ra gì đó, liền đưa tay gỡ bàn tay của Bạch Phong Hòa khỏi cổ mình, dịch xuống dưới rồi đặt lên ngực.

“Ngươi xem, tim ta đập dữ dội lắm.”

Bạch Phong Hòa chẳng ngờ nàng dám làm thế. Đến khi lòng bàn tay truyền đến tiếng đập thình thịch đầy sinh khí, nàng mới ý thức được không ổn.

Chuyện bị trêu ghẹo thế này, không phải nàng chưa từng gặp. Dù danh tiếng nàng có xấu cỡ nào thì cũng là chưởng môn một môn phái, xung quanh đâu thiếu những tiểu tiên phó xinh đẹp da dẻ nõn nà, người nào cũng tâm tư lắt léo, mong được nàng để mắt, ngọc ôn hương mềm mại đủ kiểu.

So với họ, thân thể thiếu nữ trước mặt chẳng có gì hấp dẫn, thậm chí còn gầy gò xơ xác, chỉ có chỗ dưới lòng bàn tay kia là hơi mềm một chút.

Nhưng không hiểu sao, nơi lòng bàn tay nàng chạm vào lại bắt đầu nóng lên, dường như là do trái tim yếu ớt kia đập quá mãnh liệt, hoặc cũng có thể là vì thiếu nữ kia thản nhiên đè tay nàng xuống, ánh mắt không hề có chút tình ý hay lấy lòng.

Càng thấy đối phương không để tâm, Bạch Phong Hòa lại càng không quen. Cơn bực từ lòng bàn tay lan đến tận hai má, cuối cùng nàng giật mạnh tay về.

Tay áo rộng phất lên như roi, quất vào mu bàn tay Vân Xuyên Chỉ, để lại một vệt đỏ hằn rõ. Vân Xuyên Chỉ “ái da” một tiếng, đau đến nheo cả mắt lại.

“Từ nay về sau chưa được bản tọa cho phép, cấm ngươi chạm vào bản tọa.” Bạch Phong Hòa xoay người, áp chế lửa giận nói.

Thế nhưng nàng cũng không làm khó Vân Xuyên Chỉ thêm nữa, chỉ đưa tay thu dọn mảnh đá vỡ và máu loang lổ dưới đất. Tia sáng màu tím loé lên, hang núi hỗn độn vừa nãy lập tức trở nên trống trải sạch sẽ.

Vết thương trên người nàng cũng được chữa lành, mái tóc rối được búi lên bằng một cây trâm ngọc bích, chỉ còn vài lọn tóc tung bay theo gió, nhìn qua quả thật mang vài phần tiên khí.

“Trời đã khuya, quay về điện đi.” Bạch Phong Hòa cất bước rời đi, vừa đi được hai bước liền quay đầu, bắt gặp Vân Xuyên Chỉ đứng nép trong góc tường với vẻ đáng thương.

Hôm nay nàng cố ý mượn cớ bệnh cũ tái phát để thử lòng tiểu nô kia, muốn xem đối phương có nhân cơ hội nàng hôn mê mà giở trò gì không, ai dè lại đυ.ng phải thích khách.

Lại càng không ngờ tiểu nô kia lại chịu ra tay giúp nàng.

Có điều, hành động này là thật lòng hay giả vờ thì còn chưa rõ. Nếu đối phương tâm cơ thâm sâu, cũng không chừng đã nhận ra đây là phép thử, rồi cố tình diễn kịch.

Nhưng cho dù là diễn, thì tạm thời cũng không đáng lo, cứ giữ lại trước đã, về sau nhìn lâu thì thể nào cũng lộ đuôi cáo.

“Này, của ngươi.” Bạch Phong Hòa vung tay ném mấy viên linh thạch đã mờ ánh sang cho Vân Xuyên Chỉ, thấy nàng bắt được thì khẽ điểm ngón tay.

Chỉ thấy ánh sáng tím lấp lánh bắn ra từ linh thạch, viên linh thạch vô hồn khi nãy lập tức nhảy nhót tưng tưng, biến thành một tiểu nhân bằng đá trông sinh động hẳn.

“Đã làm tiểu tiên phó thân cận của bản tọa, ít nhất cũng phải có chút năng lực tự bảo vệ mình. Về sau con khôi lỗi này sẽ có linh lực, đủ để bảo hộ ngươi đôi chút.” Bạch Phong Hòa thản nhiên nói.

Vân Xuyên Chỉ nghe vậy mừng rỡ vô cùng, vừa định há miệng cảm tạ, đã thấy nữ nhân kia xoay người bước vào hư không, không khí gợn sóng như mặt nước bị khuấy động, khi yên lặng lại, trước mắt đã chẳng còn bóng người.

Lời cảm ơn nghẹn lại trong cổ họng, cuối cùng hóa thành một tiếng gào căm phẫn: “Giữa đêm giữa hôm thế này, không thể tiện tay cho ta quá giang một đoạn chắc?”

Trải qua một đêm trời long đất lở, Vân Xuyên Chỉ đã sức cùng lực kiệt. Lúc nàng băng rừng vượt núi trở về Xuân Các, trời phía đông đã bắt đầu ửng sáng.

Không buồn để ý đến vết thương hay quần áo bẩn thỉu, nàng mò mẫm lăn ra ngủ, một giấc ngủ trời đất quay cuồng. Tới khi tỉnh lại, toàn thân rã rời, nhức nhối như vừa bị trâu giày ngựa xéo.

Gió mát từ khe cửa lùa vào mang theo mùi hương hoa lạ, ngoài cửa sổ nắng vàng chói chang, cây cối mới hôm qua còn trổ nụ, nay đã xanh mướt rợp trời, tươi đến nỗi chói cả mắt.

Vân Xuyên Chỉ nằm sấp trên giường nhìn ra ngoài thật lâu, rồi đột ngột bật dậy.

Chết rồi! Không phải đã dặn là giờ Mão phải đứng chờ trước cửa cung của Bạch Phong Hòa sao? Giờ là giờ gì rồi?

Nàng vừa xỏ giày, vừa nhảy lò cò đến bên cửa sổ thò đầu ngó thử, một cơn gió nhẹ thổi qua, cánh hoa rơi lả tả, ánh nắng đã chiếu thẳng lêи đỉиɦ đầu.

… Giờ Ngọ rồi! Thế thì chắc chắn là lỡ mất dịp hầu hạ môn chủ rửa mặt chải đầu buổi sớm rồi. Không biết Bạch Phong Hòa sẽ phản ứng ra sao đây.
« Chương TrướcChương Tiếp »