Chỗ này rõ ràng đã vào đến sơn cốc phía sau, cách xa Cổn Đan Môn rực rỡ ánh đèn. Vân Xuyên Chỉ liếc nhìn con đường trước mặt uốn lượn mãi không thấy điểm dừng, lại nhìn sang con rối.
Tuy nét mặt nó không biến hóa nhiều, nhưng hai hàng chân mày sắt đang nhíu chặt lại, vẻ mặt nghiêm trọng đến độ khiến người ta bất an.
Gần nó còn có thể ngửi thấy hương thơm quen thuộc, giống hệt mùi trên người Bạch Phong Hòa. Dù trong lòng nàng vẫn sinh nghi, nhưng cuối cùng vẫn không dừng bước.
Cảnh vật quanh đây càng lúc càng rậm rạp âm u, cây cối rậm rạp, cỏ mọc cao đến đầu gối. Trăng thì lúc sáng lúc tắt, chỉ còn biết dựa vào ánh sáng yếu ớt đó để phân biệt phương hướng.
Vân Xuyên Chỉ âm thầm ghi nhớ địa hình. Qua thêm một nén nhang nữa, trước mắt bỗng xuất hiện một cổ thụ cao ngất trời.
Thân cây to đến bốn năm người ôm không xuể, chính giữa thân có một lỗ hổng lớn. Vừa bước vào, bên trong liền lộ ra một hang động rộng khoảng ba trượng vuông.
Một mặt hang mở toang, đối diện với vực sâu hun hút không thấy đáy, từ đây có thể nghe thấy tiếng nước sông cuộn trào vọng lên, không dứt.
Trăng lại ló ra khỏi mây, ánh sáng dịu dàng chiếu sáng nửa hang động. Trong ánh trăng, có một bóng người nằm yên, cánh tay trắng như ngó sen lộ ra ngoài, óng ánh như phát sáng.
“Bạch Phong Hòa!” Con rối hét lên một tiếng, phóng khỏi vai Vân Xuyên Chỉ, hai cánh tay ngắn cũn loạn xạ vung vẩy, lao đến bên nàng ta, ra sức lắc người.
Môn chủ không phải người mảnh mai yếu ớt sao?
Nửa đêm nửa hôm lại mò đến hang sâu hoang vu này làm chi?
Vân Xuyên Chỉ đầy nghi hoặc, bước tới gần, khẽ vỗ nhẹ cánh tay nàng ta: “Môn chủ? Môn chủ?”
Ngón tay vừa chạm vào da thịt liền lạnh buốt như băng, Vân Xuyên Chỉ lập tức thấy tim mình thót lên một nhịp, chẳng còn rảnh mà giả bộ giữ lễ tôn ti, nàng lập tức dùng sức xoay người Bạch Phong Hòa lại, khiến nàng ta ngửa mặt nằm xuống.
Nữ nhân kia hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch như phủ sương giá, đến sắc môi cũng nhợt nhạt đến phát sợ, cả khuôn mặt chỉ có hàng mi vẫn còn chút sắc đen, dày rậm cong vυ"t, trông rõ nổi bật trên mí mắt tái nhợt.
May quá, chưa chết.
Nếu thật sự chết rồi thì thể nào nàng cũng bị vạ lây, nghĩ vậy Vân Xuyên Chỉ mới thở phào, nhìn mạch đập khẽ nhúc nhích ở cổ nàng ta mà yên tâm phần nào.
“Môn chủ bị gì thế?” Vân Xuyên Chỉ vừa đặt được cục đá trong lòng xuống thì đã thản nhiên thả Bạch Phong Hòa về chỗ cũ, vỗ vỗ tay phủi thứ bụi bẩn vô hình nào đó.
“Ngươi nhẹ tay một chút có được không!” Con rối sắt tức đến đỏ mắt, chạy đến nâng đầu Bạch Phong Hòa lên một cách cẩn thận: "Bạch Phong Hòa nàng vốn có cố tật trong người, hôm nay chẳng hiểu sao lại tái phát. Cả trong ngoài Bất Tức Sơn đều có kẻ dòm ngó nàng, nên nàng giấu bệnh không dám để ai biết, ngay cả mấy vị y tiên cũng chẳng hay!”
“Này, chuyện này ngươi tuyệt đối không được hé răng, bằng không thì… đầu đấy!”
“Ồ.” Vân Xuyên Chỉ ngồi phịch xuống đất, hai chân xếp bằng: "Thế thì ngươi gọi ta đến làm chi? Ta không biết y lý, cũng chẳng vác nổi nàng, thà ngươi dùng sức đó mà xuống núi tìm Linh Thủy còn hơn.”
“Ngươi nói cũng đúng lắm.” Tên rối sắt kia đúng thật là kiểu tính cách "chợt nghĩ chợt làm", vừa nghe xong đã xoay người tí tởn chạy ra khỏi hang, chạy nhanh đến độ chẳng kịp để lại cho nàng một câu từ biệt.
“Khoan đã! Ê khoan… Khoan gì mà khoan?” Vân Xuyên Chỉ gọi mấy tiếng, đáp lại chỉ là tiếng vọng của chính mình.
“Phi lý hết sức.” Nàng lẩm bẩm mắng một câu, rồi đưa mắt nhìn chằm chằm Bạch Phong Hòa đang bất tỉnh, ánh mắt dần nheo lại.
Nếu nàng nhân lúc này mà gϊếŧ Bạch Phong Hòa… thì chẳng phải từ nay về sau sẽ không ai gây phiền phức cho nàng nữa ư?
Dù sao cái ước nguyện hiến xác của Thôi Nhị Cẩu cũng chỉ yêu cầu nàng “cảm hóa Bạch Phong Hòa”, đâu có nói nàng ta không được chết đâu.
Nếu Bạch Phong Hòa chết rồi, nàng có khi còn được tự do, lén lút rời khỏi Bất Tức Sơn, sau đó sống cuộc đời tiêu dao tự tại, nghĩ đến thôi đã thấy sung sướиɠ.
Càng nghĩ càng cảm thấy khả thi, nàng chầm chậm nâng tay đặt lên yết hầu của đối phương, cổ của nữ nhân này ấm áp hơn tay, như một khối mỹ ngọc vừa được phơi dưới nắng xuân.
Nàng bất giác bắt đầu vuốt ve khối ngọc ấy, mà chẳng hề nhận ra dưới tay áo kia, ngón tay của Bạch Phong Hòa đang nhẹ nhàng co lại.
Không được.
Vân Xuyên Chỉ đột nhiên giật mình trong lòng, rụt mạnh tay lại, siết chặt lấy bàn tay kia.
Cách này không ổn.
Chưa nói tới việc nàng có trốn thoát được khỏi tầng tầng lớp lớp núi non bao quanh Bất Tức Sơn hay không, chỉ riêng cái miệng của con rối sắt kia thôi cũng đủ để nàng bị lôi về chém đầu rồi.
Huống hồ, Bạch Phong Hòa thật sự ngất đi sao?
Vân Xuyên Chỉ hơi nhướn mày, cụp mắt, cúi người sát lại.