Chương 12

Nếu đoán không nhầm, thì thân xác này đã hai ngày chưa ăn hạt cơm nào.

Thuở nhỏ từng chịu đói đến phát run, nên Vân Xuyên Chỉ đời này ghét nhất là đói. Ở Vô Gian Thành, nàng thà bị thương, cũng không chấp nhận chịu đói một bữa.

Linh Thủy đã rời đi, trong phòng tuy đầy đủ tiện nghi nhưng chẳng có lấy một miếng bánh. Vân Xuyên Chỉ lục lọi khắp nơi cũng không thấy gì ăn, đành mở cửa bước ra, định bụng đi hỏi người.

Thời tiết trên núi thay đổi thất thường, vừa rồi còn mưa giờ trời đã trong, ánh nắng hừng hực xuyên qua mây đổ xuống khắp nơi, chiếu sáng cả nội điện vốn âm u, khiến cả những bức vẽ Diêm Vương trên trần cũng trở nên dễ thương kỳ lạ.

Trong điện vắng ngắt, Vân Xuyên Chỉ đi mấy vòng quanh hành lang mới thấy một tiên phó đang dùng pháp thuật lau xà nhà.

Người kia quét mắt nhìn nàng mấy lượt, rồi uể oải lên tiếng: “Nội điện của Môn chủ không cho dùng bữa đâu. Muốn ăn thì ra ngoài, chắc ở Tây Tà Các bên Tây Sơn còn đồ thừa.”

Vân Xuyên Chỉ không chấp thái độ ấy, lễ phép cảm ơn một tiếng, rồi đi thẳng ra khỏi điện, hướng về Tây Sơn, truy tìm một bữa cơm tử tế.

Dưới ánh nắng ban mai, dãy núi quanh co đã không còn u ám như đêm qua. Vân Xuyên Chỉ sải bước giữa ánh mặt trời, từng mảng đất dưới chân nàng như đang hé mở mầm non mới nhú.

Khi còn ở Vô Gian Thành, sinh cơ tràn trề như thế này chỉ tồn tại trong mộng. Còn lúc tỉnh, nàng chỉ thấy những bức tường đổ nát không lối thoát, yêu tà sinh sôi trong độc khí, và mưa đá lẫn mưa axit có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Tối qua lúc tỉnh lại, trời đã tối, không thấy được vẻ đẹp huy hoàng lúc mặt trời lên, nên nàng cũng chẳng cảm nhận sâu sắc. Nhưng hôm nay đứng trên sườn núi, ngẩng đầu nhìn dãy núi trập trùng kéo dài nghìn dặm, giao hòa với biển mây trắng xóa; nhìn đỉnh núi phía trước có lâu các chạm trổ tráng lệ, nơi tọa lạc của Cổn Đan Môn; rồi ngoái đầu nhìn chủ phong của Bất Tức Sơn nơi xa, nơi đó lờ mờ ánh lên kim quang, lộng lẫy uy nghi.

Chỉ đến lúc này, Vân Xuyên Chỉ mới thực sự ý thức được: nàng đã bước chân vào “Tiên cảnh Càn Nguyên”, chốn mộng tưởng thuở thiếu thời mà nàng chưa từng dám nghĩ đến sẽ chạm tới.

Chẳng bao lâu, nàng đã tìm được Tây Tà Các như lời tên tiên phó kia nói. Còn chưa bước vào, hương cơm canh nóng hổi đã phả vào mũi khiến bụng nàng cồn cào dữ dội. Vân Xuyên Chỉ bước nhanh hơn hẳn.

Bên trong bài trí đơn giản, có mấy dãy bàn ghế, số người dùng bữa không nhiều, nhưng đều ngồi tụ một chỗ. Lúc nàng vừa vào, những tiếng nói cười rôm rả bỗng chốc ngưng bặt.

Sau đó là một loạt tiếng thì thào bàn tán: “Chính là ả tiên phó câu dẫn Môn chủ kia sao? Sao còn chưa bị đánh chết nhỉ?”

“Không những không chết, nghe tỷ Linh Thủy bảo, ả còn được đặc cách vào nội môn đấy. Không biết giở trò gì…”

“Mà Môn chủ từng thấy qua bao nhiêu mỹ nhân rồi? Thôi Nhị Cẩu kia là cái thể loại đất quê xấu xí nào mà khiến Môn chủ tha mạng hai lần?”

“Chậc, ai mà biết, ta đoán là…”

Vân Xuyên Chỉ chẳng buồn nghe tiếp. Trong đầu nàng giờ chỉ có hình ảnh cơm nóng canh đầy, chẳng hơi đâu mà để tâm mấy lời ong tiếng ve.

Nàng tìm tới chỗ bếp, trên bàn còn vài cái bánh bao thịt và ít cháo trắng, tuy không còn nhiều nhưng mùi thơm ngào ngạt, trông vô cùng hấp dẫn.

Nàng lễ phép nói “Quấy rầy rồi,” rồi vươn tay định lấy một chiếc bánh bao đặt trên đĩa. Nhưng còn chưa chạm tới, bỗng một cái muỗng sắt sáng choang không biết từ đâu vung tới, đánh mạnh xuống tay nàng.

May mà Vân Xuyên Chỉ phản ứng nhanh, cổ tay xoay một vòng tránh thoát, “choang” một tiếng muỗng sắt đập vỡ tan đĩa sứ trắng thành từng mảnh nhỏ.

Nàng cau mày ngẩng đầu, cầm muỗng là một gã đàn ông lùn mập, vẻ mặt đầy khinh miệt, trừng mắt quát: “Ngươi là thứ gì?”

“Chẳng phải nơi này là chỗ tiên phó dùng bữa hay sao?” Vân Xuyên Chỉ đã nhìn ra hắn cố tình gây sự, bèn tháo lệnh bài bên hông, giơ lên trước mặt, nói: "Ta là tiên phó do Môn chủ đích danh chỉ định.”

Gã kia bật cười khẩy một tiếng, ném muỗng trở lại nồi: “Ngươi chỉ là nô tịch hèn hạ, cũng đòi ăn cùng người trong sạch như bọn ta? Biết điều thì cút đi.”

“Đừng lấy Môn chủ ra ép người! Môn chủ coi trọng ai chẳng phải mười người thì cũng vài chục, qua hôm sau là quên sạch. Ai nấy đều lấy đó ra đòi đặc quyền, thử hỏi bọn ta có lo xuể không?”

“Cút, cút mau!” Hắn vừa mắng vừa giơ tay đẩy nàng ra, Vân Xuyên Chỉ lảo đảo vài bước, va vào cạnh bàn đau đến rít lên một tiếng.

Tiếng cười khúc khích vang lên phía sau.

Vân Xuyên Chỉ siết chặt nắm đấm.

“Ta không cầu xin đặc quyền gì cả.” Nàng ngẩng đầu nói, giọng điềm đạm nhưng cứng cỏi: "Chỉ muốn ăn cơm như bao tiên phó khác.”

Gã lùn trông có vẻ mất kiên nhẫn cực độ. Hắn nhìn quanh, tiện tay vớ lấy một cái bánh bao, ném ra cửa. Chiếc bánh trắng mềm lăn lông lốc trên nền đất đầy bùn, nháy mắt đã nhem nhuốc cả người.