Chương 17

Cậu sơ lược suy nghĩ qua loa một chút, thấy chuyện này cũng không phải không có khả năng. Xét theo tính cách của mình, việc yêu đương với Bruce Wayne cũng chưa chắc đã là chuyện hoang đường.

Hơn nữa, Enoch mơ hồ cảm thấy, bản thân trước khi mất trí nhớ, có lẽ còn thích “chơi bời” hơn cả hiện tại.

Mà “chơi bời” nam-nam thì chính là đỉnh cao của sự liều lĩnh. Đó là một sự khıêυ khí©h lớn lao đối với thế tục, đạo đức, và cả thiên chúa. Vừa căng thẳng, vừa kí©h thí©ɧ.

Cái thế giới đơn điệu, luôn tuân thủ quy tắc này chán ngắt đến vậy, nhất định phải có thứ gì đó phá cách, nổi loạn để kí©h thí©ɧ trái tim.

Thế nên, có gì sai đâu chứ?

Tuy nhiên, Bruce không chịu nói rõ, Enoch đương nhiên cũng chẳng buồn hỏi tới cùng. Cậu chỉ nhìn Bruce kéo rèm cửa, tắt đèn, rồi rời đi trong tư thế ung dung, thong thả.

Ngay khoảnh khắc Bruce xoay người, quay lưng lại với Enoch, sự dịu dàng trong ánh mắt hắn liền biến mất không còn dấu vết, thay vào đó chỉ còn lại vẻ lạnh nhạt và bình thản.

Hắn biết, lúc này trong lòng Enoch chắc chắn đầy rẫy những nghi vấn. Nhưng đó chính là điều hắn muốn.

Hắn không nói một lời nào dối trá, hắn chỉ ám chỉ rằng giữa họ từng có một mối quan hệ không mấy bình thường mà thôi.

Còn việc hiểu theo cách nào – tình thân, tình bạn, hay thậm chí là tình yêu – đó là chuyện của Enoch.

Dù Enoch đã mất trí nhớ, nhưng trí thông minh của cậu vẫn còn. Cậu không thể nào không nhận ra những ám chỉ của hắn. Cho dù sau này cậu có khôi phục trí nhớ, cũng không thể bắt bẻ được hành động của hắn.

Bởi vì Bruce Wayne từ đầu đến cuối chưa từng trả lời rõ ràng giữa họ đã từng có mối quan hệ gì.

Tất nhiên, tất cả những điều này chỉ là thứ yếu.

Mục đích thực sự của hắn rất đơn giản – làm cậu bối rối.

Như bác sĩ chủ trị đã nói, việc để Enoch tiếp xúc với những thứ quen thuộc trong quá khứ có thể sẽ giúp cậu phục hồi trí nhớ.

Buồn cười thật. Bruce làm sao có thể để chuyện đó xảy ra!? Tốt nhất là cả đời này Enoch cũng đừng nhớ lại được gì!

Thế nên hắn quyết định làm ngược lại: Không chỉ không để Enoch tiếp xúc với những thứ quen thuộc, mà còn cố gắng khiến ký ức của cậu thêm hỗn loạn, từ đó dần đẩy cậu ra khỏi vòng tròn mà cậu hiện đang thuộc về.

Đúng vậy, môi trường sống của cậu rất khắc nghiệt. Quanh cậu là đầy rẫy những kẻ muốn gϊếŧ cậu, không có khả năng nào để rửa tay gác kiếm. Nhưng thì sao chứ?

Hắn tuyệt đối không cho phép có bất kỳ sự phức tạp nào nảy sinh.

Tuy nhiên, về việc Enoch mất trí nhớ…

Bruce giờ đây đã gần như chắc chắn rằng não bộ của cậu có vấn đề, trừ khi cậu đang diễn xuất quá xuất sắc.

Nhưng ngay cả vậy, hắn vẫn chưa thể khẳng định chắc chắn 100%.

Hắn cần phải xác minh thêm lần nữa.

Khi Bruce đang suy tính xem nên “xác minh” thế nào, đột nhiên hắn nghe thấy tiếng Enoch từ phía sau cất lên:

“Bruce.”

Bruce khẽ giật mình, cơ thể hơi khựng lại.

Giọng nói quen thuộc này như một mảnh băng vỡ, lạnh lẽo và sắc nét. Nó đánh thức sự cảnh giác sâu sắc đã ăn sâu bén rễ trong suốt năm qua. Bản năng khiến hắn lập tức trở nên căng thẳng, toàn bộ cơ bắp đều cứng lại.

Hắn hít sâu một hơi, quay đầu lại và hỏi với giọng điệu bình ổn nhưng đầy quan tâm:

“Sao thế?”

Enoch: “Tôi đói.”

Lúc nãy Bruce đã gọt cho cậu một quả táo, nhưng một quả táo thì làm sao no được? Cậu là một người đàn ông đàng hoàng, làm sao có thể dùng một quả táo để lấp đầy cái bụng đã đói cồn cào từ tối qua chứ?

Bruce: “…”

Bruce suýt nữa không kịp phản ứng, nhưng may mà não hắn chạy nhanh. Ngay lập tức, hắn hỏi:

“Cậu muốn ăn gì?”

Trong đầu Enoch bỗng hiện lên hình ảnh chiếc bánh ngọt tối qua bị vứt xuống sàn trong buổi tiệc.



Mười phút sau.

Bruce nhìn Enoch đang dùng thìa, từng miếng từng miếng nhỏ ăn bánh chocolate hạnh nhân, rồi chìm vào suy nghĩ.

Dù gương mặt Enoch không biểu lộ cảm xúc, dáng vẻ ăn uống thì rất lịch sự, nhưng động tác lại nhanh nhẹn và dứt khoát. Nhìn thoáng qua là biết cậu đói đến mức nào.

Trong ánh mắt của cậu thậm chí còn lộ chút soi mói đầy khắt khe. Sự giễu cợt và khinh bỉ thường ngày như những bóng đen ẩn sau lớp màn đen đặc, chỉ thoáng hiện lên trong đôi mắt sâu thẳm.

Dù vậy, cậu cũng chỉ đang nhìn một chiếc bánh nhỏ bé, vô tội, ngọt ngào, mềm mại, phủ đầy kem mà thôi.

Một lúc sau, Bruce bỗng không chắc liệu chiếc bánh ngọt này có làm Enoch không hài lòng hay không. Nhưng nhìn tốc độ ăn của cậu thì rõ ràng là rất nhanh, chỉ chốc lát mà đã hết phân nửa.

Bruce chìm trong dòng suy nghĩ.

Sao cảm giác khung cảnh này lại kỳ lạ đến vậy!?

Đây là Enoch Norn mà – một con quỷ từng hủy diệt thế giới đấy!

… Cậu có biết mình ăn nhanh quá, làm kem dính cả lên mũi rồi không?

Bruce cảm thấy hơi bất lực, nhưng vẫn lấy một chiếc khăn tay sạch, bước tới và nghiêm túc lau vết kem trên mũi Enoch.

Nhìn ánh mắt có chút ngơ ngác của Enoch, Bruce khẽ cười và nói:

“Ăn từ từ thôi, kem dính cả lên mũi rồi này.”

Enoch: ………….

Enoch hậm hực hạ cấp bậc của Bruce từ bốn phần ba bạn bè xuống còn năm phần ba bạn bè.