Thế giới 1: Tổng tài - Chương 9

Cháo ninh thêm mười phút nữa thì chín hẳn, tiếp đó Thanh Nhiễm ra vườn hái ít dưa chuột và ớt về làm món đưa cơm: dưa chuột đập dập trộn gỏi và ớt cắt đoạn xào trứng, hai món ăn gia đình cực kỳ đơn giản, nhưng mùi thơm tỏa ra lại vô cùng hấp dẫn.

Thanh Nhiễm ban đầu vốn chẳng có tay nghề nấu nướng gì, cùng lắm chỉ là nấu cho chín cơm, nhưng không chịu nổi việc có một hệ thống bên cạnh chỉ điểm chuẩn xác từng li từng tí định lượng gia vị.

Ký chủ chê cơm không ngon rồi chán ăn thì sao? Tất nhiên là phải tung ra bộ thực đơn đầy đủ nhất thế giới để cầm tay chỉ việc rồi!

Dù vậy, Thanh Nhiễm cũng không phải bữa nào cũng ăn, tận hưởng mỹ thực không có nghĩa là tận hưởng việc làm ra mỹ thực, huống chi cậu còn có vốn liếng để mà tùy hứng.

Hệ thống: [...] Nó sẽ giả vờ như không thấy những khía cạnh khác thường của ký chủ.

"Xong rồi, ăn cơm thôi." Thanh Nhiễm trút món trứng xào ớt vào đĩa rồi nói.

Thức ăn phải bưng sang gian chính.

Nghiêm Thâm, người từ đầu đến cuối không giúp được gì trong việc nấu nướng, đã đảm nhận công việc dùng sức này.

Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn sợi đốt kiểu cũ, hai người lặng lẽ dùng bữa.

Thanh Nhiễm ăn không nhiều, vừa lót dạ xong là cậu đã chống cằm nhìn người đàn ông ăn, nói: "Trong nồi ở bếp có nước nóng đấy, lát nữa anh có thể dùng để tắm. Trong núi về đêm lạnh lắm, đừng dùng nước lạnh."

Nói đoạn anh chợt nhớ ra: "Đồ dùng vệ sinh cá nhân em mua về rồi, nhưng quần áo thay thì chưa mua được, tay em xách không xuể."

Nghiêm Thâm gật đầu: "Không sao, bộ này chiều tối mới mặc, không thay cũng được."

Thanh Nhiễm liền dời tầm mắt lên bộ đồ anh đang mặc, đó là một chiếc áo ba lỗ màu trắng cực kỳ bình thường, nếu ai có dáng người gầy gò mặc vào trông sẽ rất lùng bùng, nhưng vận trên người anh lại vừa vặn đến lạ kỳ.

Thế nào là vừa vặn? Lớp vải mỏng ôm sát lấy l*иg ngực rộng và cơ bụng săn chắc, nước da lộ ra ngoài hơi trắng, nhưng mỗi khi cử động, cánh tay lại hiện lên những đường cơ bắp mượt mà và gân xanh nổi rõ, ánh mắt cậu nhìn chằm chằm như có thực thể, khiến người ta cảm thấy bồn chồn không yên.

"Sao em không ăn?" Nghiêm Thâm hỏi, anh ngước lên, đôi mắt đen sâu thẳm bình thản nhìn cậu.

Thanh Nhiễm cười lười biếng: "Em no rồi." Mỗi lần tự tay nấu nướng là cậu lại chẳng thèm ăn mấy.

Người đàn ông không nói gì thêm, tăng tốc độ dùng bữa, loáng một cái đã dọn sạch số thức ăn còn lại.

Thanh Nhiễm đứng dậy thu dọn bát đĩa, anh định ra tay giúp một chút nhưng bị cậu né tránh: "Không cần đâu, mấy việc này trước kia em làm quen rồi, anh chưa từng đυ.ng tay vào, đừng gượng ép."

Lời này Nghiêm Thâm không thể phản bác, anh thực sự cảm thấy xa lạ với mọi vật dụng trong bếp, không chỉ bếp núc, mà dường như mọi thứ ở đây anh đều thấy lạ lẫm đến cực điểm, đến mức nhiều lúc anh cảm thấy lúng túng, không biết phải làm gì cho đúng.

Núi sâu tách biệt với ánh đèn thành thị nên đêm xuống vô cùng yên tĩnh, tiếng nước từ bếp vọng lại, Thanh Nhiễm và Nghiêm Thâm một người rửa bát, một người chuẩn bị nước tắm.

Mà nói đến việc tắm rửa thì có một chuyện không thể không nhắc tới, nhà nguyên chủ không xây phòng tắm riêng, ngày trước nguyên chủ và cha nuôi tắm rửa, mùa đông thì dùng nước nóng lau người trong bếp, mùa hè thì cứ ra sau nhà đứng tắm đại một chỗ, nước tắm sẽ theo rãnh chảy thẳng vào vườn rau, Thanh Nhiễm xuyên đến cũng không thay đổi thói quen này, hàng ngày vẫn tắm lộ thiên ngoài trời.

Lòng tự trọng hay xấu hổ? Với cậu là không tồn tại, nhưng đối với Nghiêm Thâm, đây rõ ràng là điều khó lòng chấp nhận, cho dù anh có mất trí nhớ thì sự giáo dục và thói quen suốt hơn hai mươi năm sống trong nhung lụa đã ngấm vào xương tủy rồi.

"Rất xin lỗi, nhà em chỉ có điều kiện như thế này thôi." Thanh Nhiễm tỏ vẻ áy náy, sự hối lỗi trong mắt là thật, mà vẻ thản nhiên giữa đôi mày cũng là thật, áy náy là dành cho Nghiêm Thâm, còn thản nhiên là dành cho chính mình.

Thanh Nhiễm: "Hay là em nhường gian bếp cho anh tắm trước nhé?"

Nghiêm Thâm: "... Không sao đâu."

Anh quay đi, nhắm mắt hít một hơi thật sâu để chuẩn bị tâm lý rồi xách nước đi ra ngoài.

Chờ bóng dáng người đàn ông biến mất sau cánh cửa, Thanh Nhiễm - người vừa mới giây trước còn áy náy không yên - lập tức bật cười khúc khích, đuôi mắt chân mày tràn ngập vẻ thích thú thuần túy.

[Tự trọng cao thế kia, chắc là khó chấp nhận việc tắm lộ thiên lắm nhỉ?] Cậu chợt buông một câu như thế.

Hệ thống ngơ ngác: [Hả?]

Thanh Nhiễm vẫn cười: [Không có gì, chỉ là thấy thương thay cho nam chính, một vị thiên chi kiêu tử bỗng chốc rơi xuống trần gian thôi.]

Hệ thống bán tín bán nghi, hóa ra là... thương xót sao?

[Linh Linh, 3 phút biệt giam.]

[Tuân lệnh ạ.] Hệ thống hiểu ý ngay lập tức, tự nhốt mình vào phòng tối.

Ba phút sau trở ra, quả nhiên bát đĩa đã được rửa sạch bong, gian bếp cũng được dọn dẹp ngăn nắp, nó nhắm mắt khen lấy khen để.

Ký chủ thật là cần cù chịu khó, tay chân nhanh nhẹn, đưa vào mấy bộ truyện niên đại làm ruộng chắc chắn là một tay hái ra tiền!

Thanh Nhiễm phớt lờ mấy lời nịnh nọt của hệ thống, sải bước ra ngoài hiên, ngước nhìn màn đêm đen thẳm, nghe tiếng nước mơ hồ vọng lại, cậu lặng lẽ suy nghĩ: Cái gọi là "cơ duyên" rốt cuộc sẽ là gì đây?

Khác với người đàn ông cố tình chọn chỗ khuất sau nhà để tắm, đến lượt Thanh Nhiễm thì cậu tùy ý vô cùng, cậu tắm ngay trước hiên nhà.

Nếu lúc này Nghiêm Thâm đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài, anh có thể thấy trọn vẹn cảnh tượng mỹ nhân tắm dưới trăng mà chẳng có gì che chắn.

Nhưng từ đầu đến cuối, cánh cửa sổ phòng ngủ đó chưa từng mở ra một lần nào.

Tắm xong, cậu đi vào phòng.

"Có nước hoa hồng hay thuốc bôi gì không?" Người đàn ông quay người hỏi.

Thanh Nhiễm nghiêng đầu khó hiểu: "Hửm?"

Nghiêm Thâm: "... Có muỗi."

Lúc này Thanh Nhiễm mới chú ý đến những vết đỏ do muỗi đốt trên cánh tay và bờ vai trần của anh, cậu không nhịn được cười, lục từ tủ đầu giường ra chai nước hoa sứ, loại xịt chống muỗi cổ truyền đã lâu không dùng đến.

"Để em bôi cho anh, tiện thể xịt thuốc cho vết bầm trên người anh luôn."

Nghe đến vế sau, Nghiêm Thâm định đưa tay ra lấy thuốc liền rụt lại: "Xịt sau lưng là được rồi, những chỗ khác tôi tự làm." Anh cởϊ áσ ra, quay lưng về phía Thanh Nhiễm: "Hình như em không bị muỗi đốt?"

"Hửm, nếu anh không muốn bị muỗi đốt thì có thể lại gần em một chút."

Nghiêm Thâm không để tâm lời cậu nói, cơ bắp trên lưng người đàn ông không quá cuồn cuộn nhưng những đường nét săn chắc lại đầy sức hút nam tính, tựa như một tác phẩm nghệ thuật được phác họa bằng chì đen, ánh đèn dây tóc cũ kỹ tỏa ra quầng sáng dịu nhẹ, mạ lên làn da hơi lạnh một lớp màu ấm áp.

Thanh Nhiễm áp bàn tay lên lưng anh, những vân tay li ti áp sát vào những thớ cơ nhấp nhô, mịn màng và dẻo dai, đó là một nhiệt độ hoàn toàn khác biệt với loài rắn lạnh lẽo.

Rất ấm.

"... Sao thế?" Người đàn ông khẽ khựng người, trầm giọng hỏi.

Thanh Nhiễm thu tay về, đầu ngón tay lướt qua làn da đang nóng lên như một chiếc lông vũ.

"Không có gì đâu."

Trên lưng không thấy nốt muỗi đốt nào, chỉ có một vết bầm ngay chỗ xương bả vai, cậu đổi từ nước chống muỗi sang chai xịt thuốc, trước khi xịt còn cúi đầu hôn nhẹ lên đó một cái.

Nghiêm Thâm đang quay lưng về phía cậu, toàn thân lập tức căng cứng, anh không thấy Thanh Nhiễm vừa làm gì, chỉ cảm thấy cả vùng lưng bỗng chốc trở nên cực kỳ nhạy cảm.

Quỹ đạo ngón tay lướt qua da thịt, hơi thở ấm áp khi cậu tiến lại gần, và cả cảm giác mềm mại chạm nhẹ vào vai gáy... tất cả đều khiến sống lưng anh tê dại.

Anh nín thở, cảnh giác cao độ trước hành động tiếp theo của đối phương, nhưng Thanh Nhiễm lại rất nhanh chóng đưa lọ thuốc đã dùng xong cho anh.

"Nè, xịt xong rồi đó." Cậu thong thả đi tới cạnh giường ngồi xuống.

Nhìn lọ thuốc trong tay, Nghiêm Thâm mới từ từ thở hắt ra cái luồng hơi đang nén chặt trong l*иg ngực, lần này anh thao tác rất nhanh, xịt xong cả thuốc trị thương lẫn nước chống muỗi, cất gọn đồ đạc, anh quay người nhìn về phía giường.