Thế giới 1: Tổng tài - Chương 8

Gạt bỏ suy nghĩ vẩn vơ, người đàn ông hỏi: "Sao tôi lại bị thương?"

"Tai nạn xe cộ."

"Chuyện từ khi nào?"

"Đêm qua."

"Vậy sao tôi lại ở đây?"

"Anh muốn hỏi tại sao không ở bệnh viện đúng không?" Thanh Nhiễm tiếp lời. Thấy người đàn ông mặc định thừa nhận, cậu cụp mắt đầy vẻ buồn bã: "Trong tay em không có nhiều tiền, nên sau khi bác sĩ xử lý vết thương xong, em chỉ còn cách đưa anh về nhà ở."

Người đàn ông á khẩu, nghĩ đến căn nhà hẻo lánh này, anh cũng không nghi ngờ lời giải thích đó, tuy nhiên, chàng trai đối diện trông khí chất ngời ngời, không giống kẻ nghèo khổ, mà giống một đóa hồng được chăm sóc kỹ lưỡng hơn.

"Xin lỗi." Anh không có ý trách móc: "Tôi không có tiền tiết kiệm sao?"

Thanh Nhiễm lắc đầu: "Lúc em tìm thấy anh, ngoài bộ quần áo trên người ra thì anh chẳng còn gì cả."

Câu này nghe thật lạ, đối phương tìm thấy anh sau tai nạn? Người đàn ông nhíu mày: "Chuyện là thế nào?"

"Chuyện này nói ra thì dài lắm, để lúc nấu cơm em sẽ kể từ từ cho anh nghe." Thanh Nhiễm mỉm cười thở dài.

Nói rồi cậu cầm bao gạo gấp lại nhét xuống dưới bệ bếp, lấy một chiếc chậu sứ đong nửa bát gạo đem đi vo, chỉ vài phút sau, gạo đã được cho vào nồi, cậu cũng ngồi xuống trước cửa lò chuẩn bị nhóm lửa.

"Tạch." Bật lửa vang lên.

Ngọn lửa bén vào đống củi khô bắt đầu cháy bập bùng, ánh lửa nhảy múa phản chiếu trên gương mặt như ngọc của chàng trai, sắc sảo và rực rỡ hơn cả ánh đèn dây tóc trên đầu.

Nhóm lửa xong, Thanh Nhiễm đổi tư thế, một tay chống cằm nhìn người đàn ông, thần sắc đã thả lỏng hơn đôi chút: "Ừm, bắt đầu kể từ đâu bây giờ nhỉ?"

Người đàn ông hỏi thẳng: "Tôi là ai?"

Thanh Nhiễm đáp: "Anh họ Nghiêm, tên chỉ có một chữ Thâm. Nghiêm trong “sương lạnh muộn, sương đêm buốt thấu xương”, Thâm trong “người đất Hoài đến dâng châu báu”, là người Kinh Thị."

Nghiêm Thâm: "Đây không phải Kinh Thị sao?"

Thanh Nhiễm: "Không phải, đây là huyện Phí, tỉnh Hạ." Một nơi ở miền Bắc, một nơi tận miền Nam, rõ ràng không phải nơi có thể đến trong thời gian ngắn.

Thanh Nhiễm không đợi anh hỏi thêm, khẽ chạm tay lên má rồi nói tiếp: "Anh đến tỉnh Hạ là để công tác, tiện thể... ghé thăm em."

Nghiêm Thâm theo bản năng ngước mắt lên, chạm phải một đôi mắt long lanh, ngay sau đó, đôi mắt ấy nhuốm màu u sầu, tựa như nụ hoa bị vùi dập trong mưa bão, cậu nói: "Nói đi cũng phải nói lại, anh gặp chuyện cũng có phần lỗi của em."

"Nếu không phải vì muốn gặp em, anh đã không lái xe xuyên đêm tới đây, cũng sẽ không không may gặp bão mà bị tai nạn."

"Đó là quyết định của tôi, không liên quan đến em." Nghiêm Thâm bảo đối phương không cần phải áy náy, anh không quên lời chàng trai nói, lúc được tìm thấy anh chẳng có gì trong tay. "Em tìm thấy tôi bằng cách nào?"

Tìm thấy ở đâu? Liệu hiện trường tai nạn có thêm thông tin gì về danh tính của anh không?

"Bên lề một con lộ dẫn vào huyện." Thanh Nhiễm hồi tưởng: "Hôm qua anh bảo tối sẽ đến, em xuống núi đợi anh từ sớm, nhưng đợi mãi đến tận khuya anh vẫn không xuất hiện, gọi điện không ai nghe, sau đó thì máy tắt hẳn. Em lo anh gặp chuyện nên đi dọc đường tìm, cuối cùng thấy anh đang hôn mê bên vệ đường."

"Không phải ở chỗ xe bị tai nạn sao?" Nghiêm Thâm hỏi.

Thanh Nhiễm: "Không phải, xung quanh cũng không thấy chiếc xe nào cả. Thực tế lúc em tìm thấy anh thì trời đã quá khuya không nhìn rõ được, em hoàn toàn không biết tại sao anh lại hôn mê, đưa vào viện kết hợp với kết quả kiểm tra của bác sĩ, mới suy đoán là anh gặp tai nạn xe."

Nghiêm Thâm im lặng lắng nghe, nếu người này không nói dối, dựa theo thông tin hiện có, rất có thể anh đã tự mình rời khỏi hiện trường tai nạn, có lẽ do vết thương quá nặng nên mất trí nhớ, hoặc do xe hư hỏng nặng lo cháy nổ nên phải rời đi ngay, tóm lại là lúc đi anh không mang theo thứ gì.

Nơi xảy ra tai nạn chắc chắn nằm trong phạm vi huyện Phí hoặc rất gần đây, nếu không, một kẻ đang bị thương cần tìm bác sĩ như anh sẽ không đi về hướng huyện Phí.

Gọi điện không ai nghe, chỉ có thể là điện thoại bị văng ra chỗ anh không với tới trong lúc tai nạn, hoặc là anh đã không còn ở đó.

Khả năng trước cao hơn, nếu không anh đã dùng điện thoại báo cảnh sát và gọi cấp cứu cho nhanh.

Còn sau đó máy tắt là do điện thoại ngấm nước mưa.

Đầu óc Nghiêm Thâm vận hành cực nhanh, chớp mắt đã suy đoán ra được đại khái diễn biến sự việc.

Đêm mưa, tai nạn, trốn thoát, được cứu...

Nơi này đúng là không phải nhà anh, bộ vest và đôi giày ngoài hiên cũng khớp rồi.

Tiếc là người tự xưng cứu anh này không rõ địa điểm tai nạn ở đâu, chỉ đành ngày mai lên đồn cảnh sát hỏi vậy.

"Người nhà của tôi chắc vẫn chưa biết tin tôi gặp chuyện đúng không?"

Thanh Nhiễm nhìn anh với vẻ hơi ngạc nhiên, rồi thẹn thùng gật đầu: "Chúng ta mới... anh vẫn chưa kể với em về những chuyện đó."

Mới cái gì? Mới quen... hay là mới hẹn hò?

Trong lòng Nghiêm Thâm bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, anh hơi nắm tay lại giấu ra sau lưng, nhìn vào chiếc nồi sắt đang phát ra tiếng "ục ục", nói: "Nước sôi rồi."

Thanh Nhiễm phối hợp chuyển chủ đề: "Vâng, cơm sắp chín rồi đây." Cậu đứng dậy mở nắp vung, khuấy nhẹ nồi cháo đang sôi sùng sục để kiểm tra độ nhừ, rồi nhận định: "Phải nấu thêm một lúc nữa."

Nghiêm Thâm: "Nước có hơi nhiều quá không?" Nhiều nước thế này thì không thể cạn ngay được.

"Không nhiều đâu." Thanh Nhiễm đặt xẻng nấu cơm xuống quay đầu lại: "Anh đang bị thương, hôm nay chỉ nên uống cháo thôi."

Hơi nước bốc lên bảng lảng giữa đôi mày mắt, càng làm tôn lên vẻ đẹp diễm lệ mà thanh cao của gương mặt ấy, cậu sải bước tiến lại gần, Nghiêm Thâm đứng im không nhúc nhích, nhưng bàn tay giấu sau lưng dần siết chặt.

Nói xong thân phận rồi, có phải tiếp theo sẽ là giải thích về mối quan hệ của hai người không?

"Đây." Một chiếc điện thoại hư hỏng nặng được đưa đến trước mặt anh.

Người đàn ông cụp mắt nhìn xuống.

"Bác sĩ nói anh bị thương không quá nặng, mất trí nhớ chỉ là tạm thời thôi, có lẽ vài ngày hoặc vài tháng là khôi phục được."

"Nhưng em biết không có ký ức anh chắc chắn sẽ nảy sinh nghi ngờ." Thanh Nhiễm nhấn sáng màn hình điện thoại cho anh xem.

Trên màn hình là một dãy số điện thoại với ghi chú là "A Thâm".

Nhấn nút gọi, vài giây sau đầu dây bên kia vang lên thông báo máy bận hoặc đã tắt nguồn.

Thanh Nhiễm liền cúp máy rồi bấm vào ứng dụng nhắn tin, mở ra một tài khoản cũng có ghi chú là "A Thâm".

Giao diện lóe lên một đoạn lịch sử trò chuyện rất ngắn, rồi nhanh chóng bị trang thông tin cá nhân chi tiết đè lên.

Cậu khẽ cằn nhằn đầy thân thiết: "Tiếc là thông tin cá nhân của anh chẳng chịu điền cho tử tế gì cả, muốn dựa vào đây tìm thêm manh mối cũng chẳng xong."

Đúng thật, trên trang cá nhân biệt danh thì không nói, nhưng tên thật lại ghi thẳng thừng là Nghiêm Thâm.

Còn lại những mục như ngày sinh, nơi sinh, địa chỉ, công ty... thảy đều để trống.

"Tôi có thể xem lịch sử trò chuyện không?" Nghiêm Thâm hỏi.

Thanh Nhiễm như sực nhớ ra: "Dĩ nhiên rồi."

Cậu quay lại trang tin nhắn rồi đưa điện thoại cho anh, giọng điệu vô cùng thản nhiên: "Em có thói quen hay xóa lịch sử trò chuyện, nên nội dung không còn nhiều đâu."

Người đàn ông không nghĩ ngợi nhiều, cứ thế xem những dòng tin nhắn hiện có, vài đoạn đối thoại ngoài những lời thăm hỏi tình cảm thì đại khái chỉ xoay quanh một việc: Đó là toàn bộ quá trình từ khi anh lên lịch công tác cho đến lúc lái xe tới gặp Thanh Nhiễm.

Mọi thứ đều khớp với những gì đối phương vừa kể.

"Thanh Nhiễm?" Nghiêm Thâm lặp lại cái tên.

Người được gọi tên ngước mắt: "Vâng, là tên của em."

“Thấy bóng dáng Thanh Như Nhiễm nơi đất Tiêu Tương, núi Lâm Nhạc Lỗ vắt ngang trời thu trong vắt (*).” Trong đầu anh bỗng hiện lên câu thơ này.

(*) Ở đất Tiêu Tương, có người mang tên Thanh Như Nhiễm; núi Nhạc Lỗ trải dài giữa trời thu trong xanh, cảnh sắc tĩnh lặng và cao ngạo.

Đọc xong câu thơ lại khiến chàng trai khẽ mỉm cười, cậu đưa tay vòng qua ôm lấy cổ hắn, tựa vào lòng anh rồi dịu dàng nói: "Lần đầu tiên anh biết tên em, anh cũng đã nói như thế đấy."

Nghiêm Thâm hơi ngẩn ra.

Không đợi anh kịp phản ứng, một nụ hôn đã rơi nhẹ lên môi.

Một nụ hôn chuồn chuồn đạp nước, nhẹ bẫng như thể bị một cánh hoa mềm mại lướt qua.

Chàng trai đẹp đến quá mức ấy dùng ngón tay chạm nhẹ vào chỗ vừa hôn, nheo mắt đầy vẻ hài lòng xen lẫn thích thú, khẽ thốt ra hai chữ: "Khen thưởng."

Đôi lông mày của người đàn ông nhíu chặt, mặt lạnh như tiền, nhưng trái ngược với vẻ ngoài đó, nhịp tim trong l*иg ngực lại bắt đầu đập loạn liên hồi.

Không ai biết rằng, khoảnh khắc này trong đầu anh đang nghĩ: Mọi thông tin hiện có đều chứng minh Thanh Nhiễm và mình có quan hệ thân mật...

Nếu Thanh Nhiễm lừa mình thì sao? Anh nghĩ, khả năng ngược lại, rằng mọi chuyện là thật có vẻ cao hơn.